MỘT NGƯỜI Ở LẠI TRẠM
Trong một đợt luân chuyển quân số, nhiều cán bộ chiến sĩ được điều đi nhiệm vụ mới. Nguyễn Thị Nhạn là người ở lại trạm quân y, tiếp tục công việc quen thuộc. Sự ở lại ấy không ồn ào, không ai nhắc đến. Nhưng chính nó đã giữ cho trạm quân y không bao giờ tắt lửa.
Danh sách điều động được đọc lên vào một buổi sáng sớm. Nhiều cái tên quen thuộc lần lượt được xướng lên. Có người vui, có người trầm ngâm.
Tên Nguyễn Thị Nhạn không có trong danh sách.
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản,”
bác kể.
“Ở lại thì ở lại, trạm vẫn cần người.”
Khi đồng đội lần lượt rời đi, trạm quân y trở nên vắng hẳn. Công việc dồn cả lên vai bác và một y sĩ lớn tuổi.
Ban ngày tiếp nhận bệnh nhân, ban đêm trực một mình, có lúc bác phải chạy qua chạy lại giữa hai lán trong mưa.
“Có đêm mệt quá, tôi ngồi dựa cột tre mà ngủ gật,”
bác cười nhẹ.
“Tỉnh dậy thấy mình vẫn còn ở đó, là mừng rồi.”
Người viết tin rằng, không phải ai cũng được ghi nhớ bằng những chiến công lớn. Có những người được nhớ bằng sự hiện diện bền bỉ, lặng lẽ, không rời vị trí.
Ngọn đèn dầu ở trạm quân y ấy đã được giữ sáng bởi một người phụ nữ như thế.



