Khác

Một người thầy, một ngôi trường và giấc mơ đánh thức cả một thế hệ

Trịnh Phương Mai

Hà Nội17/08/2026xã Kiến Thụy (xã Kiến Thụy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lương Văn Can là một trong những nhà giáo và nhà yêu nước tiêu biểu của phong trào Duy Tân đầu thế kỷ XX. Ông sinh năm 1854 tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống học hành. Từng theo con đường khoa cử và làm quan trong thời gian ngắn, Lương Văn Can sau đó quyết định rời quan trường, mở trường dạy học và dành nhiều tâm huyết cho giáo dục.

Đầu thế kỷ XX, khi xã hội Việt Nam đứng trước những thay đổi lớn, Lương Văn Can nhận ra rằng muốn đất nước thoát khỏi tình trạng yếu kém thì không thể chỉ trông chờ vào những cuộc nổi dậy bằng vũ lực. Theo ông, trước hết cần thay đổi nhận thức của con người, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Năm 1907, ông cùng một số sĩ phu tiến bộ thành lập Đông Kinh Nghĩa Thục tại Hà Nội. Ngôi trường nhanh chóng trở thành một trung tâm giáo dục và truyền bá tư tưởng mới. Học sinh được học chữ Quốc ngữ, lịch sử, địa lý, khoa học và nhiều kiến thức thực tế thay vì chỉ tập trung vào kinh điển Nho giáo như cách học truyền thống.

Điều đáng chú ý là hoạt động của Đông Kinh Nghĩa Thục không chỉ dừng lại trong lớp học. Các thành viên còn biên soạn sách, viết báo, tổ chức diễn thuyết và vận động người dân sử dụng chữ Quốc ngữ. Những hoạt động ấy góp phần tạo nên một không khí xã hội mới ở Hà Nội và nhiều địa phương khác.

Tuy nhiên, chính quyền thực dân nhanh chóng nhận thấy ảnh hưởng của phong trào và tìm cách đàn áp. Đông Kinh Nghĩa Thục phải đóng cửa chỉ sau một thời gian ngắn. Lương Văn Can sau đó bị bắt và chịu nhiều năm lưu đày tại Campuchia.

Dù ngôi trường không tồn tại lâu, những tư tưởng mà nó truyền bá đã tiếp tục ảnh hưởng đến xã hội Việt Nam. Lương Văn Can cũng để lại nhiều tác phẩm về giáo dục, đạo đức và kinh doanh, trong đó ông đặc biệt khuyến khích người Việt phát triển tinh thần tự chủ về kinh tế.

Ông qua đời năm 1927. Nhìn lại cuộc đời Lương Văn Can, điều đáng nhớ nhất có lẽ không phải là khoảng thời gian ông đứng trong một lớp học, mà là những gì ông muốn học trò mang theo khi bước ra khỏi lớp: khả năng suy nghĩ độc lập, tinh thần tự chủ và ý thức về trách nhiệm với đất nước.

Một ngôi trường có thể đóng cửa chỉ sau vài tháng, nhưng một ý tưởng đã được gieo vào đầu những người trẻ thì không dễ dàng biến mất. Có lẽ Lương Văn Can hiểu điều ấy hơn ai hết — bởi ông không chỉ muốn dạy học trò biết chữ, ông muốn họ biết mình có thể làm gì với những điều đã học.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn