MỘT NGƯỜI TRẺ KHÔNG BỎ LẠI ĐỒNG ĐỘI
Một ngày giữa chiến trường.
Một thương binh được đưa vào trạm.
Không có đủ thuốc.
Không có đủ phương tiện.
Nhưng ĐẶNG THÙY TRÂM vẫn tìm cách cứu chữa.
Có những ngày chị mệt đến mức không còn sức.
Nhưng khi thương binh đến, chị lại đứng dậy.
Đó là điều làm nên vẻ đẹp của người bác sĩ trẻ.
Không phải vì chị không biết sợ.
Mà bởi nỗi đau của người khác khiến chị không thể đứng ngoài.
Năm 1970, chị hy sinh.
27 tuổi.
Nhưng những trang nhật ký chị để lại đã giúp thế hệ sau hiểu rằng phía sau hình ảnh một người anh hùng là một con người rất đời thường:
biết nhớ nhà, biết yêu thương, biết buồn, biết khóc và cũng biết mạnh mẽ đứng lên.
Đó chính là điều khiến câu chuyện về ĐẶNG THÙY TRÂM vẫn còn sức lay động đến hôm nay.



