Khác

“Một nửa thế giới” trong mắt cố TBT Lê Duẩn

Không mấy ai biết, cố Tổng Bí thư Lê Duẩn, một người rất mực ý chí và thần kinh “thép” - lại có một tâm hồn lãng mạn và đời sống tình cảm riêng đầy sóng gió. Có lẽ nhờ vậy mà ông luôn thấu hiểu, cảm thông với những tình huống éo le trong cuộc đời của “một nửa thế giới”... Không mấy ai biết, cố Tổng Bí thư Lê Duẩn, một người rất mực ý chí và thần kinh “thép” - lại có một tâm hồn lãng mạn và đời sống tình cảm riêng đầy sóng gió. Có lẽ nhờ vậy mà ông luôn thấu hiểu, cảm thông với những tình huống

Quảng Trị06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Con mà chết thì mẹ sống làm sao được!”

Một trong những kỷ niệm về Mẹ của mình thường được cố TBT Lê Duẩn nhắc với các con là chuyện về một nồi khoai luộc. Ông kể: khi còn nhỏ, một lần, Mẹ đi qua một nhà hàng xóm, thấy người ta đang dỡ một nồi khoai thật to giữa sân, khói bay nghi ngút. Bà thầm nhủ ước gì đến lúc nào đó, nhà mình cũng có một nồi khoai to như vậy!

Ước muốn giản đơn của mẹ thôi thúc cố Tổng Bí thư đi làm cách mạng chỉ với nguyện vọng đầu tiên là cho người nghèo bớt khổ. Vì dường như, trong bất kỳ người nghèo nào ông cũng nhìn thấy hình ảnh của mẹ mình trong đó.

Cha của cố Tổng Bí thư là người phản đối đầu tiên khi biết ông bỏ học đi làm cách mạng, còn mẹ chỉ nói: “Con làm cách mạng là đúng, nhưng việc ấy rất khó, lại rất nguy hiểm, chết như chơi, mẹ sợ con không làm được. Con mà chết thì mẹ sống làm sao được, hay là, con chờ mẹ chết đã rồi hẵng đi làm cách mạng!”

Những ngày tháng ở tù, cố TBT Lê Duẩn ngẫm nghĩ rất kỹ lời mẹ nói và thực sự ngạc nhiên trước suy nghĩ minh triết và cấp tiến của bà - một phụ nữ nông thôn sống ở vùng quê hẻo lánh, cả đời chẳng được đi học, sao đầu óc lại thoáng đạt đến thế. Một trong những điều ông ân hận nhất trong cuộc đời là đã không có cơ hội gặp lại để khoe với mẹ rằng: con đã làm được việc mà mẹ nói là rất khó ấy, cách mạng đã thắng lợi!

Vợ ông, bà Nguyễn Thụy Nga, trong hồi ký của mình, cũng kể lại câu chuyện thật cảm động về những tình cảm của người Mẹ của chồng mình. Bà viết:

“Bề ngoài trông anh như “ông đồ nho, nhưng tình cảm của anh rất đặc biệt. Anh làm cho tôi hình dung mẹ anh là một người phụ nữ thật nhân hậu, hay giúp đỡ mọi người xung quanh. Bà thường nấu cao dán mụn nhọt theo toa gia truyền, cả làng đều nhờ bà. Lúc anh bị giặc bắt cầm tù, thư anh gửi về mẹ nhờ hàng xóm đọc cho nghe nhiều lần, xong bà cho may một cái túi nhỏ xếp thư vào khâu lại và mang trên cổ như người ta mang bùa vậy. Khi bà chết, anh không về được nhưng người nhà nói lại thư anh vẫn đeo trên cổ bà! Những chuyện kể của anh làm tôi vô cùng xúc động…”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn