Cựu chiến binh

MỘT PHẦN NHỎ TRONG CHIẾN THẮNG VĨ ĐẠI

Bài viết thể hiện tinh thần khiêm nhường nhưng đầy tự hào của người lính, ý thức rõ mình chỉ là một phần nhỏ trong chiến thắng vĩ đại của dân tộc, song là phần không thể thiếu.

Hưng Yên23/12/2025Vũ Trọng Chương 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến chiến thắng vĩ đại của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Vũ Trọng Rạng luôn lặng lẽ nói rằng: “Tôi chỉ góp một phần rất nhỏ.” Nhưng chính từ những “phần nhỏ” ấy mà lịch sử đã được làm nên.

Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông chưa bao giờ nghĩ đến chiến công hay danh hiệu. Điều duy nhất ông và đồng đội hướng tới là giữ được trận địa, bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Giữa mưa bom B52, giữa những đợt pháo dồn dập tại Thành Cổ Quảng Trị, người lính không có thời gian để nghĩ về vinh quang. Họ chỉ biết rằng nếu mình lùi bước, đất nước sẽ đau thêm một lần nữa.

Chiến thắng không đến từ một cá nhân, mà là kết tinh của hàng triệu con người bình dị. Có người đã ngã xuống, có người mang thương tật suốt đời, có người trở về với ký ức không thể xóa nhòa. Ông Vũ Trọng Rạng may mắn còn sống, và ông coi sự sống ấy là trách nhiệm phải sống xứng đáng với những người đã nằm lại chiến trường.

Ngày đất nước thống nhất, nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, ông không reo hò mà lặng đi. Trong niềm vui ấy có cả nước mắt. Nước mắt của sự mất mát, của nhớ thương đồng đội, và của niềm tin rằng sự hy sinh ấy là không vô nghĩa.

Giờ đây, khi kể lại cho con cháu nghe, ông luôn nhấn mạnh: chiến thắng ấy không thuộc về riêng ai, mà thuộc về cả dân tộc Việt Nam. Ông tự nhận mình chỉ là một hạt cát nhỏ trong dòng thác lịch sử, nhưng chính những hạt cát ấy đã tạo nên nền móng vững chắc cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn