Bài viết

“MỘT PHẦN TUỔI TRẺ GỬI LẠI”

Thanh Hóa11/09/2026Xã Lưu Vệ (Xã Lưu Vệ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

"MỘT PHẦN TUỔI TRẺ GỬI LẠI”

Sinh năm: 1952

Nhập ngũ: 1971

Xuất ngũ: 1975

Tham gia: Bảo vệ Tổ quốc

“Năm 1971, tôi lên đường nhập ngũ. Khi ấy tôi còn rất trẻ. Rời mái nhà thân thuộc, rời gia đình và những người mình yêu thương để bước vào quân ngũ là một quyết định không hề dễ dàng. Nhưng trong những năm tháng đất nước còn nhiều nhiệm vụ, thế hệ chúng tôi hiểu rằng tuổi trẻ của mình cần phải có một phần dành cho quê hương, đất nước.

Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ quá nhiều về những điều lớn lao. Mỗi người chỉ có một suy nghĩ rất giản dị: mình còn trẻ, đất nước cần thì mình góp sức. Có người lên đường với những ước mơ riêng, có người còn chưa biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng khi đã khoác lên mình màu áo lính thì tất cả đều cùng chung một trách nhiệm.

Những ngày đầu trong quân ngũ giúp tôi hiểu rằng cuộc sống của người lính khác rất nhiều so với cuộc sống ở gia đình. Mọi sinh hoạt đều có nền nếp, kỷ luật. Mỗi người phải biết tự rèn luyện, biết khắc phục khó khăn và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Tôi học được từ môi trường quân đội nhiều điều mà sau này đi qua cuộc sống tôi càng thấy quý. Đó là tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và đặc biệt là tình đồng đội.

Những người lính đến từ nhiều hoàn cảnh khác nhau nhưng khi cùng sống, cùng làm việc thì dần trở nên gần gũi như người thân. Những lúc khó khăn, mọi người biết động viên nhau. Khi một người gặp trở ngại, những người khác sẵn sàng chia sẻ. Có những tình cảm được hình thành từ những điều rất bình dị như vậy, nhưng lại có thể theo một con người suốt cả cuộc đời.

Bốn năm trong quân ngũ, từ năm 1971 đến năm 1975, đối với tôi là một quãng thời gian không quá dài nếu so với cả cuộc đời, nhưng đó lại là một phần tuổi trẻ mà tôi không bao giờ quên.

Có những ngày tháng gian khổ, có những lúc nhớ gia đình, nhớ quê hương. Nhưng chính những lúc ấy, tôi càng hiểu hơn giá trị của sự gắn bó. Xa gia đình mới thấy gia đình quý giá đến nhường nào. Xa quê hương mới hiểu tình yêu quê hương luôn ở trong mỗi người, dù mình đang ở đâu.

Trong những năm tháng ấy, tôi cũng dần trưởng thành hơn. Từ một cô gái còn trẻ, tôi học cách tự lập, học cách chịu trách nhiệm với những việc mình làm và biết đặt lợi ích chung lên trên những suy nghĩ riêng của bản thân.

Năm 1975, tôi trở về. Đất nước bước sang một thời kỳ mới. Nhìn lại quãng thời gian đã qua, tôi hiểu rằng tuổi trẻ của mình đã đi qua cùng với những năm tháng đặc biệt của đất nước.

Có thể những gì tôi đóng góp khi ấy chỉ là một phần rất nhỏ bé. Tôi cũng không nghĩ mình đã làm được điều gì quá lớn lao. Nhưng tôi luôn cảm thấy tự hào vì mình đã không đứng ngoài những năm tháng đất nước cần đến sức trẻ.

Tuổi trẻ chỉ đến một lần. Khi còn trẻ, chúng ta thường nghĩ rằng phía trước còn rất nhiều thời gian, còn rất nhiều cơ hội. Nhưng khi thời gian trôi qua, nhìn lại, tôi mới thấy những năm tháng tuổi trẻ trôi đi rất nhanh. Điều còn lại không phải là mình đã có bao nhiêu, mà là mình đã sống như thế nào trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời.

Với tôi, một phần tuổi trẻ đã được gửi lại trong những năm tháng quân ngũ. Đó là những ngày tháng có khó khăn, có nhớ thương, nhưng cũng có niềm vui, tình đồng đội và niềm tự hào.

Ngày hôm nay, khi nhìn thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, tôi thấy đó là một điều vô cùng đáng quý. Các cháu có nhiều điều kiện để học tập, lựa chọn nghề nghiệp và thực hiện những ước mơ của mình. Tôi chỉ mong các cháu biết trân trọng những điều đó.

Không nhất thiết phải làm những việc thật lớn lao mới gọi là cống hiến. Mỗi người trẻ có thể bắt đầu từ những việc rất bình thường: học tập nghiêm túc, sống tử tế, có trách nhiệm với gia đình, với công việc và với cộng đồng.

Nếu được nhắn nhủ với thế hệ trẻ hôm nay, tôi muốn nói rằng hãy sống hết mình khi còn trẻ. Hãy biết ước mơ, nhưng cũng phải biết trách nhiệm. Hãy biết tận hưởng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, nhưng đừng quên rằng tuổi trẻ cũng là thời gian tốt nhất để đóng góp cho những điều có ý nghĩa.

Những năm tháng quân ngũ đã lùi xa, nhưng ký ức vẫn còn ở lại. Mỗi khi nhớ về quãng thời gian ấy, tôi vẫn thấy trong lòng một niềm tự hào giản dị: mình đã từng là một người lính, từng góp một phần nhỏ bé của tuổi trẻ vào những năm tháng đất nước cần.

Và có lẽ, đó chính là điều quý giá nhất mà tôi mang theo trong suốt cuộc đời.”

“Tuổi trẻ đáng quý nhất khi được sống vì những điều lớn hơn bản thân.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn