MỘT PHẦN TUỔI TRẺ GỬI LẠI CHO QUÊ HƯƠNG, ĐẤT NƯỚC
MỘT PHẦN TUỔI TRẺ GỬI LẠI CHO QUÊ HƯƠNG, ĐẤT NƯỚC
Có những cái tên khi được nhắc lên tưởng như rất bình thường, nhưng phía sau cái tên ấy lại là cả một cuộc đời mà chiến tranh đã lấy đi phần đẹp nhất. Liệt sĩ Nguyễn Đức Dương là một người con của quê hương Tân Mai đã ra đi trong những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang diễn ra ác liệt. Ông đã không trở về sau những năm tháng chiến đấu, nhưng sự hy sinh ấy không khép lại câu chuyện về một con người. Trái lại, từ ngày người lính ấy nằm lại nơi chiến trường, cái tên Nguyễn Đức Dương đã trở thành một phần trong ký ức của quê hương, một phần trong lịch sử của gia đình và cũng là một phần trong câu chuyện chung về một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho đất nước.
Chúng ta hôm nay có thể nhìn về chiến tranh qua những trang sách, những bức ảnh cũ hay những câu chuyện được kể lại, nhưng với thế hệ của liệt sĩ Nguyễn Đức Dương, chiến tranh không phải là một khái niệm xa xôi. Đó là hoàn cảnh của chính cuộc đời họ, là những ngày tháng mà tuổi trẻ không được lựa chọn cho riêng mình. Khi Tổ quốc cần, những người thanh niên đã rời quê hương, để lại sau lưng gia đình, người thân và những điều thân thuộc nhất, mang theo niềm tin về một ngày đất nước được hòa bình. Có những người trở về, có những người trở về với thương tật, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại ở nơi chiến trường. Nguyễn Đức Dương thuộc về những người đã không có cơ hội bước lại con đường quê hương.
Năm 1971, ông hy sinh, khi cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn và ngày đất nước thống nhất vẫn ở phía trước. Một sự hy sinh cách đây hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi lần nhắc lại vẫn khiến người ở lại lặng đi, bởi phía sau hai chữ “hy sinh” là một cuộc đời đã dừng lại khi còn rất trẻ. Không ai có thể biết nếu ngày ấy người lính Nguyễn Đức Dương trở về, cuộc đời ông sẽ đi về đâu, sẽ có một mái ấm như thế nào, sẽ chứng kiến những đổi thay gì của quê hương. Nhưng lịch sử đã chọn cho ông một con đường khác, và sự hy sinh của ông đã trở thành một phần của những năm tháng mà cả dân tộc phải đi qua để đến được ngày hòa bình.
Điều đáng quý là quê hương không để những cái tên ấy chìm vào quên lãng. Trong hành trình tri ân những người có công, Đoàn phường Tân Mai đã phục chế lại hình ảnh của liệt sĩ Nguyễn Đức Dương cùng các liệt sĩ của quê hương. Một bức ảnh được phục chế có thể chỉ là một vật nhỏ bé trong đời sống hôm nay, nhưng đối với một gia đình, đó có thể là hình ảnh quý giá để giữ lại khuôn mặt của một người thân đã đi xa hơn nửa thế kỷ. Đằng sau mỗi bức ảnh là một câu chuyện, một nỗi nhớ và một khoảng trống mà không thời gian nào có thể lấp đầy.
Có lẽ điều xúc động nhất không phải là chúng ta đã làm cho một bức ảnh cũ trở nên rõ nét hơn, mà là từ bức ảnh ấy, một người đã từng sống, từng yêu thương, từng có một quê hương và từng có một tuổi trẻ lại được hiện diện rõ hơn trong ký ức của hôm nay. Khuôn mặt của liệt sĩ Nguyễn Đức Dương từ một tấm ảnh cũ được trả lại dáng hình, nhưng điều quan trọng hơn là tên tuổi và câu chuyện về ông tiếp tục được nhắc đến với lòng biết ơn.
Hôm nay, Tân Mai đang sống trong những ngày bình yên. Những con đường quê đã đổi thay, những thế hệ trẻ đang lớn lên trong điều kiện mà chiến tranh chỉ còn là ký ức. Nhưng chính vì được sống trong hòa bình, chúng ta càng cần biết phía sau sự bình yên ấy là những con người đã không trở về. Nguyễn Đức Dương là một trong những người như thế. Ông đã gửi lại tuổi trẻ cho đất nước, còn quê hương hôm nay có trách nhiệm giữ lại tên tuổi, hình ảnh và ký ức về ông cho các thế hệ mai sau.
Nhìn vào chân dung liệt sĩ Nguyễn Đức Dương hôm nay, có thể chúng ta không biết hết những điều ông từng trải qua, nhưng chúng ta biết một điều chắc chắn: ông đã sống trong một thời đại mà Tổ quốc cần những người trẻ đứng lên, và ông đã không tiếc tuổi xuân của mình. Vì thế, sự tri ân dành cho ông không chỉ nằm trong những ngày tháng kỷ niệm, mà cần được giữ trong cách mỗi thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình, yêu quê hương và sống có trách nhiệm với đất nước.


