MỘT PHẦN TUỔI TRẺ TRONG LỬA ĐẠN – GÓC NHÌN CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH ĐOÀN 429, ĐẶC CÔNG B2
Hồi ức của ông Phạm Xuân Chạnh, 80 tuổi, hiện trú tại thôn Cốc Lộc, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng- một cựu chiến binh từng đóng quân tại Đoàn 429, đặc công B2 về nhiệm vụ tấn công một căn cứ Mỹ gần Chơn Thành.

Bóng tối trước bình minh
Sương đêm còn đọng trên những tán cây cao khi ông và đồng đội tập trung ở mé rừng gần căn cứ. Khẩu súng trên tay nặng trĩu, tim ông cũng nặng trĩu theo từng nhịp. Đồng đội bên cạnh im lặng, chỉ lặng lẽ vuốt mồ hôi trên trán hay siết chặt dây đai. Không ai nói nhiều; một lời thừa có thể làm rối tâm lý cả đội.
Cả tiểu đội - những chiến sĩ đặc công B2 – đã luyện tập bao tháng trời để thực hiện nhiệm vụ tấn công một căn cứ Mỹ gần Chơn Thành. Mỗi bước chân trên đất ẩm, ông cảm nhận sự kết dính giữa lòng đất và đôi chân mình.
Ông và đồng đội bò trong bóng tối, đi sát mặt đất để tránh ánh đèn tuần tra. Tiếng lá khô rơi, tiếng côn trùng vang, tiếng gió xào xạc – tất cả trở nên sống động, khiến tim ông đập dồn dập. Một bước sai, một tiếng động vô ý, và cả đội có thể đối diện thảm họa.
Trận đánh và sinh tử
Đêm tối đen như mực, ánh trăng hắt qua tán rừng thành những vệt bạc mờ trên mặt đất. Cả đội bò sát mặt đất, nhịp thở đều đặn, hòa cùng bóng tối. Ông và đồng đội chia nhóm, tiếp cận kho chứa, chốt địch. Ông cảm nhận mùi dầu, mùi sắt nóng – dấu hiệu kho đạn, xe cơ giới. Tay run vì trách nhiệm, không phải vì sợ chết. Một cú nhấn mìn, tràng pháo nổ làm rung rừng, đất rớt xuống vai ông, mùi khét lẹt bốc lên. Đồng đội lao lên phối hợp, và ông cũng lao vào nhiệm vụ như một cỗ máy sống.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ông thấy đồng đội bị thương, máu nhuộm đỏ lá rừng. Một phần muốn khóc, muốn hét, nhưng không được phép. Mỗi bước chân đều gánh nặng trách nhiệm: sống để hoàn thành nhiệm vụ, sống để tưởng nhớ những người ngã xuống. Khi rút lui, rừng im lặng, tim ông vẫn đập dồn, nhưng trong ánh mắt đồng đội vẫn ánh lên niềm tự hào: chúng ông đã hoàn thành nhiệm vụ.
Sau trận đánh – ký ức và mất mát
Sáng hôm sau, rừng vẫn im lìm, nhưng không còn yên bình. Mùi khói, đất và máu vẫn vương vấn. Ông ngồi bên một đồng đội trầy xước, tay run, mắt nhìn về khoảng rừng tối qua – giờ đã bình yên. Nhưng niềm vui không trọn vẹn. Một vài người bạn đã không còn, nằm yên trong vòng tay rừng. Nỗi đau chùng xuống như tảng đá nặng trên tim ông.
Ông nhớ những buổi huấn luyện mệt nhoài, những bước chân lặng lẽ trong đêm. Mỗi người đã đem hết sức lực, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày đất nước giải phóng. Giờ đây, mỗi bước tiếp theo đều gánh nặng trách nhiệm: sống để chiến đấu tiếp, sống để tưởng nhớ đồng đội.
Hồi ức và ký ức chiến tranh
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắm mắt, ông vẫn thấy rừng tối hôm ấy, những bước chân lặng lẽ và tiếng nổ rung chuyển lòng mình. Những đồng đội đã ngã, khuôn mặt họ hiện lên rõ mồn một. Mỗi cái tên là một ký ức, mỗi hy sinh là nhịp tim không bao giờ dừng trong trái tim ông.
Ngày đất nước thống nhất, cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, niềm vui dâng trào nhưng không trọn vẹn. Ánh sáng rực rỡ của chiến thắng khiến ông nhớ đồng đội đã hy sinh để ông có thể nhìn thấy ngày đó. Niềm tự hào đan xen với nỗi đau, nhưng ký ức ấy không làm ông đau nữa – nó biến thành sức mạnh, để sống, để kể, để truyền lại cho thế hệ sau.
Chiến tranh đã qua, nhưng ký ức vẫn sống trong ông. Và ông Chạnh – một chiến sĩ B2 Đoàn 429– vẫn luôn tự hào về những ngày tháng ấy, về đồng đội, về quê hương, và về chính mình, đã sống trọn tuổi trẻ để đấu tranh cho tự do.



