Khác

MỘT QUẢ ĐẠN – MỘT B-52: BẢN LĨNH GIỮA TRỜI LỬA – Nguyễn Văn Phiệt

MỘT QUẢ ĐẠN – MỘT B-52: BẢN LĨNH GIỮA TRỜI LỬA – Nguyễn Văn Phiệt

03/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT QUẢ ĐẠN – MỘT B-52: BẢN LĨNH GIỮA TRỜI LỬA – Nguyễn Văn Phiệt

Đêm lửa trại bập bùng giữa núi rừng, khi những gương mặt đoàn viên, thanh niên quây quần bên nhau trong “Thời hoa lửa”, câu chuyện về một người lính tên lửa năm xưa lại được kể bằng tất cả niềm tự hào và xúc động. Đó là câu chuyện về Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Phiệt – người đã góp phần làm nên bản hùng ca “Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không”.

Ông tham gia cách mạng từ năm 1953 khi mới 14 tuổi, làm liên lạc cho bộ đội địa phương ở Hưng Yên, góp phần vào những trận đánh du kích chống thực dân Pháp. Năm 1960, sau lần đầu bị loại vì sức khỏe, ông vẫn không nản chí, quyết tâm nhập ngũ vào Quân chủng Phòng không – Không quân. Ý chí ấy chính là ngọn lửa đầu tiên thắp sáng cuộc đời binh nghiệp của ông.

Cuối năm 1965, khi đang thuộc Trung đoàn 278, ông được cử sang Liên Xô học chuyên ngành vũ khí tên lửa. Trở về nước chưa bao lâu, ông bước vào cuộc chiến đấu ác liệt chống chiến tranh phá hoại miền Bắc của không quân Mỹ. Trận đầu tiên ngày 22-10-1966 tại Mãn Đức (Hòa Bình), ông cùng đồng đội phóng hai quả đạn, bắn rơi tại chỗ một chiếc F-105. Đó là chiến công mở đầu trên cương vị sĩ quan điều khiển tên lửa.

Nhưng đỉnh cao thử thách và cũng là nơi tỏa sáng bản lĩnh của ông chính là 12 ngày đêm cuối tháng 12-1972 – Chiến dịch phòng không bảo vệ Hà Nội, Hải Phòng và miền Bắc. Khi ấy, ông là Quyền Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 57 (Trung đoàn 261, Sư đoàn 361).

Giữa những đêm B-52 rền vang bầu trời, đạn dược khan hiếm, vận chuyển ùn tắc, tinh thần bộ đội vẫn không hề nao núng. Mệnh lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vang lên: phải bảo vệ tên lửa, phải đánh được liên tục, vận mệnh Tổ quốc đang nằm trong tay các chiến sĩ phòng không.

Rạng sáng 21-12-1972, tại trận địa Đại Đồng (Hà Nội), đơn vị của ông chỉ còn lại ba quả đạn trên bệ phóng. Quả đầu tiên không rời bệ. Chỉ còn hai quả cuối cùng.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khẩu hiệu được hô vang:
“Một quả đạn – một B-52!”

5 giờ 9 phút, quả đạn thứ nhất rời bệ.
5 giờ 11 phút, quả thứ hai tiếp tục lao vào bầu trời.

Một chiếc B-52 bốc cháy rực sáng. Rồi thêm một chiếc nữa bị tiêu diệt. Chỉ trong chưa đầy 5 phút, Tiểu đoàn 57 bắn rơi 2 B-52, lập nên kỷ lục hiệu suất chiến đấu chưa từng có của Bộ đội Tên lửa Việt Nam.

Năm 1973, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Chiến tranh đi qua, những cơn đau do di chứng vẫn âm ỉ khi trái gió trở trời. Nhưng người tướng già chưa bao giờ ngừng cống hiến. Ở tuổi 90, ông vẫn minh mẫn, vẫn tham gia hoạt động truyền thống, giáo dục thế hệ trẻ, làm thiện nguyện giúp đỡ những mảnh đời khó khăn.

Câu chuyện về ông trong đêm “Thời hoa lửa” không chỉ là câu chuyện về một trận đánh, mà là câu chuyện về ý chí vượt khó, về bản lĩnh trước thử thách, về tinh thần “đã đánh là phải thắng”.

Đối với mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay, ngọn lửa năm xưa ấy chính là lời nhắc nhở:
Khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ phải biết sống xứng đáng.
Khi đứng trước khó khăn, hãy nhớ đến hai quả đạn cuối cùng giữa bầu trời rực lửa.

Và giữa những ánh mắt sáng lên trong đêm lửa trại, cái tên ấy vang lên đầy tự hào –
Nguyễn Văn Phiệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn