Một quyết định thay đổi trận đánh
Cuối năm 1953, chiến trường Mường Pồn chìm trong khói súng. Đơn vị của Bế Văn Đàn vừa vượt qua một ngày chiến đấu căng thẳng thì địch bắt đầu tăng cường hỏa lực. Đất đá tung lên quanh trận địa, tiếng súng dồn dập từ nhiều hướng khiến không khí trở nên nghẹt thở.

Cuối năm 1953, chiến trường Mường Pồn chìm trong khói súng. Đơn vị của Bế Văn Đàn vừa vượt qua một ngày chiến đấu căng thẳng thì địch bắt đầu tăng cường hỏa lực. Đất đá tung lên quanh trận địa, tiếng súng dồn dập từ nhiều hướng khiến không khí trở nên nghẹt thở.
Trong chiến hào, những người lính giữ chặt vị trí.
Người tiểu đội trưởng quan sát phía trước rồi nói nhanh:
– Phải giữ được hỏa lực, nếu không địch sẽ áp sát!
Một khẩu trung liên đang là điểm tựa của cả tổ chiến đấu. Nhưng vị trí đặt súng bị lộ, đất đá sụt xuống sau nhiều loạt pháo. Người chiến sĩ bắn chính loay hoay tìm chỗ kê súng mới.
Đạn địch vẫn quét qua mép hào.
Một đồng đội hét lên:
– Không có điểm tựa!
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như chậm lại.
Nếu hỏa lực bị gián đoạn, đơn vị phía trước sẽ gặp nguy hiểm.
Nếu không giữ được trận địa, nhiều đồng đội có thể bị thương vong.
Bế Văn Đàn nhìn nhanh xung quanh.
Không còn thời gian để đào thêm công sự.
Không còn thời gian để chuyển vị trí.
Anh đưa ra một quyết định.
– Đặt súng lên vai tôi!
Người chiến sĩ trung liên sững lại:
– Không được!
Bế Văn Đàn nghiêm giọng:
– Nhanh lên! Giữ hỏa lực!
Anh quỳ xuống, ghì chặt người vào thành hào.
Khẩu trung liên được đặt lên vai anh.
Tiếng súng lập tức vang lên trở lại.
Những loạt đạn từ trận địa ta quét về phía trước, chặn đợt xung phong của địch.
Đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Người liên lạc tiếp tục chạy.
Trận địa được giữ vững.
Giữa khói súng và đất đá, Bế Văn Đàn vẫn giữ nguyên tư thế, mặc cho hiểm nguy đang ở ngay trước mắt.
Đó không phải một quyết định được suy nghĩ lâu.
Chỉ là một lựa chọn trong vài giây ngắn ngủi.
Nhưng đôi khi, chính những quyết định như thế lại ảnh hưởng đến cả cục diện của một trận đánh.
Đợt phản kích của địch bị chặn lại.
Đơn vị có thời gian củng cố đội hình và tiếp tục chiến đấu.
Những người lính bên cạnh hiểu rằng nếu hỏa lực ấy bị ngắt quãng, tình hình có thể đã rất khác.
Khi trận đánh tạm lắng, đồng đội chạy đến bên anh.
Bế Văn Đàn đã bị thương nặng.
Người chiến sĩ trung liên nghẹn giọng:
– Đồng chí Đàn…
Anh không còn nói được nhiều.
Nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía trận địa phía trước.
Ngày 12 tháng 12 năm 1953, Bế Văn Đàn hy sinh khi mới 22 tuổi.
Sau chiến tranh, nhiều người nhắc đến hành động của anh như một biểu tượng của lòng dũng cảm.
Nhưng điều làm đồng đội xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh.
Đó là việc trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, anh đã nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội trước tiên.
Một cựu chiến binh từng kể:
– Lúc ấy không ai kịp nghĩ đến chuyện anh hùng. Chỉ biết rằng Đàn đã đưa ra quyết định rất nhanh, và quyết định ấy giúp chúng tôi giữ được hỏa lực.
Ông im lặng một lúc rồi nói tiếp:
– Có những trận đánh được quyết định bởi những giây phút như thế.
Lịch sử thường ghi lại tên người anh hùng.
Nhưng phía sau một quyết định là cả một con người được rèn luyện qua những ngày gian khổ: biết nhận việc khó, biết nghĩ cho đồng đội, biết đặt trách nhiệm lên trên bản thân.
Bế Văn Đàn không trở thành anh hùng chỉ trong một khoảnh khắc.
Khoảnh khắc ấy là kết quả của cả một quá trình sống vì tập thể.
Hôm nay, khi nhắc đến anh, người ta nhớ đến một người lính trẻ quê Cao Bằng đã dùng thân mình làm giá súng trong trận chiến Mường Pồn.
Và người ta cũng nhớ rằng đôi khi, một quyết định được đưa ra trong vài giây ngắn ngủi có thể làm thay đổi cả một trận đánh, bởi phía sau nó là lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình đồng đội của người lính Việt Nam.


