“Một tấc không đi, một ly không rời”
Tôi là pháo thủ trong một đơn vị pháo binh. Khi đưa được pháo vào trận địa, chúng tôi tưởng đã đỡ gian khổ, nhưng thực tế còn khốc liệt hơn.
Địch phát hiện vị trí, pháo phản kích liên tục. Đất đá đổ xuống, hầm rung lên từng hồi. Có lúc tưởng như cả quả đồi sập xuống. Nhưng khẩu lệnh chỉ có một:
“Còn người là còn pháo!”
Chúng tôi thay nhau bám pháo, người bị thương thì người khác thế vào. Có đồng chí vừa băng bó xong lại quay lại vị trí. Không ai rời trận địa.
Sau mỗi loạt bắn trúng mục tiêu, dù mệt đến kiệt sức, anh em vẫn nhìn nhau cười. Đó là cách chúng tôi động viên nhau giữa sống và chết.



