Mẹ Việt Nam Anh hùng

Một Tấc Không Đi, Một Ly Không Rời – Trần Thị Thành

Một Tấc Không Đi, Một Ly Không Rời – Trần Thị Thành

02/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một Tấc Không Đi, Một Ly Không Rời – Trần Thị Thành

Trong không gian trang nghiêm của buổi sinh hoạt truyền thống, khi nhắc đến những người mẹ đã đi qua hai cuộc kháng chiến với tất cả mất mát và kiên cường, câu chuyện về Trần Thị Thành khiến đoàn viên, thanh niên không khỏi nghẹn ngào.

Mẹ sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Hoài Sơn, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định. Lớn lên, mẹ lập gia đình và làm dâu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc đời mẹ gắn với ruộng đồng, với những mùa nắng gió, nhưng cũng gắn với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa.

Sáu lần mang nặng đẻ đau, một người con mất sớm vì đói nghèo. Nỗi đau chưa kịp nguôi, người con gái đầu mới 13 tuổi đã bị bom Mỹ sát hại khi giành với mẹ đi mua thuốc cho cán bộ. Chồng mẹ tham gia cách mạng tại địa phương và hy sinh vào năm Mậu Thân 1968.

Mất chồng, mất con, nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ quyết không đi thêm bước nữa, một mình nuôi con và tiếp tục tham gia công tác phụ nữ ở địa phương. Mẹ cùng chị em Hội Phụ nữ tuyên truyền, vận động, xuống đường biểu tình phản đối chế độ hà khắc của Mỹ - ngụy. Mẹ tham gia dân công hỏa tuyến, chuyển gạo, tải đạn, làm đường…

Ngôi nhà nhỏ của mẹ còn là cơ sở nuôi giấu cán bộ, che chở thương binh, là nơi diễn ra những cuộc họp quan trọng của cách mạng. Những khi giặc càn quét, mẹ gánh con băng đồng chạy trốn. Nhưng dù bom đạn cày xới, mẹ vẫn giữ vững quyết tâm:
“Một tấc không đi, một ly không rời.”

Đó không chỉ là lời nói, mà là lời thề bám đất, giữ làng suốt mấy mươi năm kháng chiến ác liệt.

Sau ngày đất nước thống nhất, các con mẹ lại tiếp tục bước vào hành trình mới. Người con trai lớn, anh Trần Lâm, được Nhà nước tặng Huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng Ba. Năm 1985, người con trai thứ – anh Trần Điền – hy sinh tại Mặt trận Tây Nam khi làm nghĩa vụ quốc tế ở Campuchia và được phong tặng Liệt sĩ.

Dù trong tim còn mang nặng những vết thương chiến tranh, mẹ vẫn khiêm nhường nói rằng sự hy sinh của gia đình mình chỉ là một phần nhỏ so với biết bao gia đình khác. Với các con, mẹ luôn là trụ cột, là chỗ dựa tinh thần. Mẹ dạy con cháu phải giữ gìn truyền thống gia đình cách mạng, kính trên nhường dưới, sống nghĩa tình, chấp hành tốt chủ trương của Đảng và Nhà nước, chăm chỉ lao động, phát triển kinh tế.

Tiếp nối truyền thống ấy, người con trai lớn không chỉ làm kinh tế giỏi mà còn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, giúp đỡ đồng đội khó khăn, trao học bổng cho học sinh nghèo hiếu học, lan tỏa tinh thần nhân ái trong cộng đồng.

Với những cống hiến và hy sinh lớn lao cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc, năm 2014 mẹ được phong tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”, năm 2015 được trao Huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng Ba.

Nghe câu chuyện ấy, mỗi đoàn viên, thanh niên càng hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện nơi chiến trường, mà còn trong từng mái nhà, từng bữa cơm sẻ chia, từng bước chân bám đất giữ làng.

Và giữa dòng chảy lịch sử, hình ảnh người mẹ với lời thề sắt son “Một tấc không đi, một ly không rời” vẫn sáng mãi – Trần Thị Thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn