Cựu chiến binh

Một tấm giấy nhỏ giữa những năm tháng lớn lao

Có những kỷ vật chiến tranh vô cùng quý giá không phải vì chúng được làm bằng vàng bạc hay có giá trị vật chất lớn. Đôi khi, đó chỉ là một mảnh giấy đã cũ.

Lạng Sơn17/08/2026Phường Nùng Trí Cao (phường Nùng Trí Cao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Phúc Tài từng giữ bên mình một tờ giấy giới thiệu sinh hoạt Đoàn do Chi đoàn lớp 10A, Trường cấp ba Biên Hòa, Hà Nam cấp cho ông khi còn đi học.

Tháng 5-1972, người học sinh năm nào đã trở thành một chiến sĩ thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B và làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Trị.

Giữa chiến tranh, một tờ giấy học sinh tưởng như chẳng có gì đặc biệt lại trở thành một kỷ vật gắn với cuộc đời người lính.

Nó nhắc ông nhớ về những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường.

Nhớ về tuổi trẻ.

Nhớ về những người bạn.

Và có lẽ, hơn hết, nó nhắc ông nhớ rằng trước khi khoác lên mình bộ quân phục, ông cũng từng là một cậu học sinh với những ước mơ rất bình dị.

Chiến tranh đưa người ta đi rất xa khỏi mái trường.

Nhưng có những thứ từ mái trường vẫn theo người lính suốt chặng đường dài.

Một tờ giấy nhỏ có thể chẳng có giá trị gì với người khác. Nhưng đối với ông Tài, nó giống như một sợi dây nối giữa hai phần cuộc đời: một bên là tuổi học trò yên bình, một bên là những năm tháng chiến đấu.

Có lẽ đó cũng là điều đặc biệt của những kỷ vật thời chiến.

Chúng không chỉ kể về chiến tranh.

Chúng kể về những con người trước khi trở thành người lính.

Họ cũng từng là học sinh, từng có gia đình, từng có những dự định riêng. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã bước ra khỏi cuộc sống quen thuộc để nhận lấy phần trách nhiệm của thế hệ mình.

Ngày hôm nay, khi chúng ta cầm trên tay những cuốn sách, ngồi trong lớp học và nghĩ về tương lai, thật khó để hình dung rằng cũng từng có những người trẻ bằng tuổi mình đã phải rời mái trường để đi đến một nơi rất xa.

Vì thế, một tờ giấy nhỏ không còn đơn thuần là một kỷ vật.

Nó trở thành một lời nhắc.

Rằng tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất để học tập, để ước mơ và để sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Và rằng hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn