Một tấm gương sáng của lòng yêu nước
Một tấm gương sáng của lòng yêu nước
Trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, hình ảnh người lính luôn hiện lên với vẻ đẹp cao quý: dũng cảm, kiên cường và giàu tình nghĩa. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những con người từng đi qua khói lửa vẫn mang trong mình những ký ức không thể phai mờ. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm là một trong những con người như thế. Ông không chỉ là một người lính anh dũng từng chiến đấu tại khu vực Cầu Kinh mà còn là người đang ngày ngày âm thầm gìn giữ những ký ức thiêng liêng của một thời chiến tranh gian khổ.
Ông Nguyễn Văn Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc (nay thuộc tỉnh Tây Ninh). Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc. Ông gia nhập quân đội, trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt, trong đó đáng nhớ nhất là 45 ngày đêm chiến đấu tại khu vực Cầu Kinh vào năm 1967. Đây là một trong những giai đoạn cam go nhất, khi quân Mỹ huy động lực lượng lớn với máy bay, tàu chiến và pháo binh nhằm tấn công dữ dội vào vị trí của ta.
Trước sức ép khủng khiếp của kẻ thù, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, không hề nao núng. Những người lính trẻ ngày ấy đã chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước và tinh thần quả cảm, tiêu diệt nhiều quân địch, bắn rơi máy bay và đánh chìm tàu chiến. Nhưng chiến tranh không chỉ là những chiến công vang dội, mà còn là nơi thử thách sâu sắc tình người, đặc biệt là tình đồng đội. Ông Nguyễn Văn Kiểm vẫn luôn nhớ về người đồng đội Tám Nghĩa – người mà ông từng nghĩ đã hy sinh sau khi trúng đạn. Trong lúc cố gắng cứu bạn, ông đã bị thương nặng ở tay trái. Tuy nhiên, điều kỳ diệu đã xảy ra khi sau đó ông bất ngờ gặp lại Tám Nghĩa tại trạm y tế. Cuộc hội ngộ trong hoàn cảnh ấy không chỉ mang lại niềm vui mà còn là minh chứng cho tình đồng đội gắn bó, sâu sắc giữa những người lính.
Chiến tranh kết thúc, nhưng những mất mát mà nó để lại là vô cùng to lớn. Năm 1970, ông Nguyễn Văn Kiểm bị trúng đạn và phải cắt bỏ cánh tay phải, trở thành thương binh nặng. Nỗi đau thể xác ấy là điều ông phải mang theo suốt cuộc đời. Nhưng đau đớn hơn cả là khi ông chứng kiến nhiều đồng đội của mình đã mãi mãi nằm lại chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ký ức ấy không chỉ là nỗi đau mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình hôm nay.
Dù mang trong mình thương tật, ông Nguyễn Văn Kiểm vẫn không ngừng sống có ích. Trong cuộc sống hiện tại, ông chọn cách gắn bó với khu di tích Cầu Kinh – nơi từng ghi dấu những năm tháng chiến đấu ác liệt của mình. Mỗi ngày, ông đều đến đây để lau dọn, chăm sóc cây cảnh và thắp nhang tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh. Trước khi khu di tích được xây dựng vào năm 2013, ông đã tự tay lập miếu thờ liệt sĩ. Hành động ấy không chỉ thể hiện lòng biết ơn sâu sắc mà còn là minh chứng cho tấm lòng thủy chung, son sắt của ông đối với đồng đội. Khi khu di tích được xây dựng, ông tiếp tục tình nguyện trông nom, gìn giữ nơi đây mà không hề đòi hỏi bất kỳ sự đền đáp nào.
Điều đáng trân trọng ở ông chính là phẩm chất cao đẹp của một con người sống nghĩa tình và có trách nhiệm. Ông làm tất cả những việc ấy không phải vì tiền bạc hay danh lợi, mà vì niềm vui và ý thức gìn giữ ký ức lịch sử. Khi kể về những năm tháng chiến đấu, giọng ông vẫn đầy khí phách, hào hùng. Nhưng mỗi khi nhắc đến những người đồng đội đã khuất, ông không giấu được sự xúc động, nghẹn ngào. Chính sự chân thành ấy đã làm nên vẻ đẹp sâu sắc trong con người ông.
Hình ảnh cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm không chỉ là biểu tượng của người lính anh dũng trong chiến tranh mà còn là tấm gương sáng về lòng biết ơn và trách nhiệm trong thời bình. Ông nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng, hòa bình mà chúng ta đang có được là kết quả của biết bao hy sinh. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm và góp phần gìn giữ những giá trị lịch sử của dân tộc.



