Cựu chiến binh

Một tấm gương sáng giữa đời thường

Một tấm gương sáng giữa đời thường

Tây Ninh26/04/2026Phan Huyền Anh (Xã Phước Vĩnh Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay, trong chuyến hành trình "Về nguồn" thăm khu di tích Cầu Kinh, em đã được nghe một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Đó là câu chuyện về bác Nguyễn Văn Kiểm – một người lính già đã dùng cả cuộc đời mình để viết nên những trang sử vàng cho quê hương Long An.

Bác Kiểm sinh ra tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Năm 1967, khi tiếng súng chiến tranh vang lên ác liệt, bác đã gia nhập Đại đội 316 thuộc Tiểu đoàn 5 Nhà Bè. Bác kể rằng, ngày ấy khu vực Cầu Kinh là một "vùng đất lửa". Trong suốt 45 ngày đêm ròng rã, bác và các đồng đội đã chiến đấu không ngừng nghỉ. Dù kẻ thù có súng ống hiện đại, máy bay và tàu chiến vây quanh, nhưng những người chiến sĩ ấy vẫn hiên ngang bảo vệ từng tấc đất. Bác kể về những trận đánh chìm tàu địch trên sông bằng niềm tự hào ánh lên trong mắt, khiến chúng em cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.

Chiến tranh không chỉ có chiến công mà còn có cả máu và nước mắt. Em vô cùng xúc động khi biết bác đã vĩnh viễn gửi lại một phần thân thể mình nơi chiến trường. Năm 1970, bác bị trúng đạn và mất đi cánh tay phải. Trước đó, bác cũng từng bị thương nặng ở tay trái khi cố gắng cứu người đồng đội tên là Tám Nghĩa. Nhìn cánh tay áo lỏng lẻo của bác, em mới hiểu hết sự tàn khốc của chiến tranh và sự hy sinh to lớn mà ông cha đã trải qua để chúng em có được cuộc sống bình yên như hôm nay.

Điều làm em kính trọng bác nhất chính là tấm lòng nghĩa tình trong thời bình. Suốt từ năm 2013 đến nay, bác tình nguyện làm người "quản gia" không lương cho khu di tích Cầu Kinh. Hằng ngày, bác thức dậy từ sớm để quét dọn, tưới cây và thắp hương cho các liệt sĩ. Bác nói một câu mà em nhớ mãi: "Bác làm việc này không phải vì tiền, mà vì bác thấy vui khi được ở bên cạnh đồng đội". Với bác, mỗi nhành cây, ngọn cỏ ở đây đều mang hình bóng của những người bạn đã ngã xuống.

Khi đứng trước đài tưởng niệm, nghe bác kể chuyện bằng giọng nói hào hùng nhưng cũng có lúc nghẹn ngào, em cảm thấy mình như đang được sống lại những năm tháng hoa lửa ấy. Bác Kiểm không chỉ là một thương binh "tàn nhưng không phế", mà bác còn là người giữ lửa, truyền lại lòng yêu nước cho thế hệ trẻ chúng em.

Rời khu di tích, hình ảnh bác Kiểm đứng vẫy tay chào bằng cánh tay còn lại cứ in đậm trong tâm trí em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ, luôn ghi nhớ công ơn của bác và các anh hùng liệt sĩ. Bác Kiểm chính là một "ngôi sao sáng" giữa đời thường, dạy cho em bài học quý giá về lòng biết ơn và sự thủy chung với lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn