MỘT THÂN NGƯỜI GIỮ LẤY HƯỚNG XUNG PHONG
Có những khoảnh khắc trên chiến trường chỉ kéo dài vài phút, nhưng đủ để một con người được nhớ mãi. Chiều 13/3/1954, tại cứ điểm Him Lam, trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra vô cùng ác liệt. Trong tiếng pháo và làn đạn dày đặc, người chiến sĩ Phan Đình Giót đã thực hiện một hành động trở thành biểu tượng của lòng quả cảm: lấy thân mình lấp lỗ châu mai, tạo điều kiện cho đồng đội xung phong.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia lực lượng tự vệ chiến đấu, đến năm 1950 xung phong vào bộ đội chủ lực. Mùa đông năm 1953, đơn vị của ông hành quân lên Điện Biên Phủ, vượt qua nhiều đèo dốc để tiến vào chiến trường.
Chiều 13/3/1954, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 được lệnh tiến công Him Lam, cứ điểm được xem là “cánh cửa thép” bảo vệ phía Đông Bắc tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Đơn vị của Phan Đình Giót tiến sát trận địa địch. Hỏa lực từ các lô cốt liên tục bắn xuống khiến nhiều chiến sĩ thương vong.
Chùm ảnh tư liệu

1 / 2


Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong tình thế ấy, Phan Đình Giót bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Ông cùng đồng đội đánh phá các lớp hàng rào, mở đường cho bộ binh tiến lên. Khi một hỏa điểm địch từ lô cốt vẫn khống chế hướng xung phong, Phan Đình Giót đã dùng hết sức mình tiến sát và lấy thân mình bịt lỗ châu mai. Hỏa điểm bị dập tắt, đội hình xung kích có cơ hội tiếp tục tiến lên. Phan Đình Giót hy sinh trong trận đánh.
Đêm 13/3/1954, cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt. Chiến thắng này mở đầu cho chuỗi trận đánh làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954. Sau đó, Phan Đình Giót được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều còn lại sau hơn bảy thập kỷ không chỉ là một chiến công, mà là hình ảnh một người lính trẻ đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự an nguy của chính mình. Câu chuyện về Phan Đình Giót cũng nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ trong mỗi thời đại đều có một “mặt trận” riêng. Hôm nay, đó có thể là học tập, lao động, sáng tạo, phục vụ cộng đồng và bảo vệ những giá trị tốt đẹp của quê hương.
Một người lính đã nằm lại ở Him Lam, nhưng tinh thần dám nhận việc khó, dám chịu trách nhiệm và sống vì người khác vẫn còn nguyên giá trị. Đó chính là một phần ký ức của “thời hoa lửa” mà thế hệ hôm nay cần trân trọng và tiếp nối.



