Bài viết

MỘT THÁNG KHÔNG TIẾNG MÁY – KHÚC CA CỦA NGƯỜI CÔNG NHÂN BẾN CỦI

MỘT THÁNG KHÔNG TIẾNG MÁY – KHÚC CA CỦA NGƯỜI CÔNG NHÂN BẾN CỦI

Tây Ninh16/04/2026Nguyễn Thị Như Quỳnh (XÃ LỘC NINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu tháng 11 năm 1954, tại đồn điền cao su Bến Củi, không khí bỗng trở nên khác lạ.

Những hàng cao su vẫn đứng đó, thẳng tắp giữa rừng. Những con đường đất đỏ vẫn phủ đầy lá khô. Nhưng điều quen thuộc nhất – tiếng dao cạo mủ, tiếng bước chân công nhân – bỗng im bặt.

Một cuộc đình công chưa từng có đã bắt đầu.

Nguyên nhân bắt nguồn từ việc bọn chủ đồn điền bắt giữ Ban đại diện công nhân với ý đồ thủ tiêu. Trước sự tàn bạo ấy, những người công nhân vốn quen nhẫn nhịn đã không còn im lặng.

Họ đồng loạt bỏ việc.

Không ai bảo ai, từ làng 1 đến làng 2, từ những người thợ già đến những thanh niên mới vào nghề, tất cả cùng đứng lên. Những con người vốn chỉ quen với công việc nặng nhọc nay trở thành một tập thể đoàn kết, kiên cường.

Ban ngày, họ kéo nhau đến bao vây nhà chủ Tây, đồn lính, yêu cầu thả người.
Ban đêm, họ canh gác, bảo vệ lẫn nhau, không cho lính địch xâm nhập.

Không còn là những người lao động rời rạc, họ đã trở thành một lực lượng có tổ chức, có ý chí.

Những yêu sách được đưa ra:
phải thả người, phải tăng lương, phải cải thiện điều kiện làm việc, phải có xe đưa đón…

Nghe tưởng như đơn giản, nhưng trong bối cảnh lúc bấy giờ, đó là sự thách thức trực diện với chế độ áp bức.

Những ngày đầu, bọn chủ đồn điền tỏ ra cứng rắn. Chúng cho lính canh gác, đe dọa, tìm cách đàn áp.

Nhưng điều chúng không ngờ tới là tinh thần đoàn kết của công nhân.

Cuộc đình công kéo dài ngày này qua ngày khác. Lương thực thiếu thốn, cuộc sống khó khăn, nhưng không ai quay lại làm việc.

Tin tức lan đi.

Công nhân các đồn điền cao su khác như Dầu Tiếng, Trà Võ, Bình Linh… đã quyên góp gạo, tiền, thực phẩm tiếp tế cho Bến Củi.

Một phong trào rộng lớn dần hình thành.

Sau gần một tháng đấu tranh kiên trì, trước sức ép mạnh mẽ của công nhân và sự lan tỏa của phong trào, bọn chủ đồn điền buộc phải nhượng bộ.

Tất cả các yêu sách của công nhân đều được chấp nhận.

Những người bị bắt được thả tự do.

Ngày công nhân trở lại làm việc, rừng cao su lại vang lên tiếng dao cạo mủ quen thuộc. Nhưng lần này, đó không còn là âm thanh của sự cam chịu, mà là nhịp điệu của những con người đã biết đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của mình.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại những ngày tháng ấy, những người công nhân Bến Củi vẫn không quên cảm giác tự hào.

Họ đã từng im lặng.
Nhưng khi cần, họ đã biết đứng lên.

Cuộc đình công năm 1954 không chỉ là một sự kiện đấu tranh đòi quyền lợi, mà còn là bước ngoặt quan trọng trong phong trào công nhân tại Lộc Ninh – Bến Củi.

Từ những người lao động bị áp bức, họ đã trở thành lực lượng nòng cốt của cách mạng, góp phần làm nên những trang sử hào hùng của quê hương.

Có những trận đánh được ghi lại bằng tiếng súng.
Nhưng cũng có những chiến thắng được viết nên bằng sự đoàn kết và ý chí của con người.

Và cuộc đình công năm ấy – chính là một chiến thắng như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn