Bài viết

Một thanh niên xung phong kể về mở đường.

Nghệ An07/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi còn rất trẻ. Nhiệm vụ của đơn vị là mở đường để bộ đội, dân công và xe vận tải có thể vượt qua núi rừng an toàn. Mỗi ngày chúng tôi làm việc từ lúc trời chưa sáng đến khi màn đêm buông xuống, tay cuốc, tay xẻng, người thì phát cây, người thì san đất, người khiêng đá lấp hố bom.

Con đường xuyên rừng không chỉ dài mà còn luôn bị mưa lũ và bom đạn làm hư hỏng. Có hôm vừa sửa xong một đoạn thì mưa lớn khiến đất đá sạt xuống, cả đội lại bắt đầu làm lại từ đầu. Ai cũng mệt, quần áo lấm đầy bùn đất, nhưng không một ai bỏ vị trí vì biết phía sau còn nhiều đoàn xe và đoàn quân đang chờ đường thông.

Ban đêm là lúc công việc càng khẩn trương hơn. Dưới ánh đèn được che kín hoặc ánh trăng mờ, chúng tôi lặng lẽ làm việc để hạn chế bị phát hiện. Mỗi khi nghe tiếng xe đầu tiên chạy qua đoạn đường vừa sửa, cả đội nhìn nhau mỉm cười. Không cần lời khen, chỉ cần biết con đường đã thông là mọi vất vả đều trở nên xứng đáng.

Điều tôi nhớ nhất không phải là những ngày gian khổ, mà là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau mỗi khi có người mệt hay bị thương. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp cả đơn vị vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất.

Nhiều năm đã trôi qua, con đường ấy giờ đã khác xưa. Mỗi lần đi ngang, tôi lại nhớ đến những người đã cùng mình cầm cuốc, cầm xẻng giữa núi rừng. Với tôi, mở đường không chỉ là công việc của một thời tuổi trẻ, mà còn là cách chúng tôi góp sức để đưa đất nước đến gần hơn với ngày hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn