Cựu chiến binh

MỘT THANH NIÊN XUNG PHONG – VÀ QUYẾT ĐỊNH SỐNG CÒN TRONG 3 GIÂY

Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc sinh tử của một thanh niên xung phong trong trận bom bất ngờ, nơi chỉ ba giây quyết định ranh giới giữa sự sống và cái chết — và lựa chọn ấy mang theo cả số phận của những người phía sau.

Hưng Yên16/12/2025Lê Thị Khánh An - 5B (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những trận đánh kéo dài hàng tháng, được ghi chép đầy đủ trong sách sử. Nhưng cũng có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây — ngắn đến mức không ai kịp ghi lại — song lại quyết định sinh mạng của cả một con người, thậm chí của nhiều người.

Ông Lê Văn Thấu đã sống sót sau một khoảnh khắc như thế.

Năm 1968, ông là thanh niên xung phong được điều động làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông tại một tuyến đường huyết mạch ở Quảng Trị. Nhiệm vụ của họ không phải cầm súng trực tiếp chiến đấu, mà là mở đường, giữ đường, thông xe cho bộ đội và pháo binh vượt qua.

Công việc tưởng chừng thầm lặng ấy lại đối diện với hiểm nguy từng phút.

Hôm đó là một buổi trưa oi ả. Mặt đường vừa được san xong sau trận bom sáng. Ông và ba đồng đội đang kiểm tra lại hố bom thì bầu trời bỗng im lặng một cách bất thường. Không tiếng máy bay. Không tiếng pháo. Không gió.

Kinh nghiệm chiến trường khiến tim ông chợt thắt lại.

“Có gì đó không ổn…” — ông vừa kịp nghĩ thì tiếng rít xé gió vang lên.

Bom.

Trong tích tắc, ông nhìn thấy quả bom rơi lệch về phía đoạn đường vừa sửa xong. Nếu nó nổ, toàn bộ công sức suốt mấy ngày qua sẽ bị phá hủy. Quan trọng hơn: đoàn xe vận tải đang chuẩn bị đi qua, cách đó chưa đầy hai trăm mét.

Ba giây.

Ba giây để lựa chọn.

Chạy — ông có thể sống.
Ở lại — có thể chết.

Trong khoảnh khắc ấy, ông không kịp nghĩ đến bản thân. Không kịp nghĩ đến quê nhà. Không kịp nghĩ đến mẹ già. Chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải báo hiệu cho đoàn xe dừng lại.

Ông lao ra giữa đường, vung cờ hiệu, hét đến khản cổ.

Tiếng nổ vang lên sau lưng.

Sức ép hất ông văng xuống taluy. Đất đá đổ ập. Tai ù đặc. Mắt tối sầm. Ông không biết mình còn sống hay đã chết.

Khi tỉnh lại, trời đã tối. Đồng đội tìm thấy ông dưới lớp đất đá, cánh tay bê bết máu, nhưng còn thở. Đoàn xe dừng kịp thời. Không ai hy sinh.

Ba giây ấy — đổi lấy cả một đời ký ức.

Sau này, mỗi khi nhắc lại, ông chỉ nói rất khẽ: “Lúc đó không nghĩ gì cả. Nếu nghĩ, chắc đã không dám.”

Chiến tranh kết thúc. Ông trở về làm một người nông dân bình thường. Không huân chương lớn. Không danh hiệu cao. Nhưng trên cánh tay ông là vết sẹo dài — minh chứng cho một quyết định mà không một mệnh lệnh nào có thể ép buộc.

Với ông, ba giây ấy không phải khoảnh khắc anh hùng. Đó chỉ là điều một thanh niên xung phong đã làm, giữa vô vàn thanh niên xung phong khác — những người sẵn sàng đứng vào nơi nguy hiểm nhất để sự sống được đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn