một thế hệ thanh xuân đã tình nguyện
Lịch sử dân tộc Việt Nam không chỉ nằm trong những trang sách giáo khoa bạc màu theo thời gian, mà nó còn sống mãi trong hơi thở, trong ký ức và trong cả những vết thương chưa lành trên da thịt của các thế hệ cha anh. Mỗi khi nhắc về quá khứ hào hùng, lòng ta lại bồi hồi trước hình ảnh những người hoạt động cách mạng tiền bối và những người có công giúp đỡ cách mạng từ trước năm 1945. Trong bóng đêm mịt mù của xiềng xích, họ chính là những người thắp lửa, là những "hạt giống đỏ" chấp nhận hy sinh hạnh phúc cá nhân, chịu cảnh tù đày tra tấn để gieo mầm tự do. Bên cạnh họ là những người dân bình dị, những người mẹ, người chị đã không quản nguy hiểm để nuôi giấu cán bộ, sẻ chia từng bát cơm khoai trong những ngày nằm vùng gian khổ, tạo nên sức mạnh đại đoàn kết không gì lay chuyển nổi.
Khi Tổ quốc bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ, cả một thế hệ thanh xuân đã tình nguyện "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đó là những Anh hùng lực lượng vũ trang quả cảm, những Cựu chiến binh đã đi qua bao mùa mưa bom bão đạn, và cả những Cựu thanh niên xung phong với đôi mươi tuổi đời đầy nhựa sống. Ký ức của họ là tiếng pháo gầm vang trên đỉnh đèo cao, là những đêm không ngủ xẻ núi lăn bom, là những cái nắm tay vội vã của đồng đội trước giờ xuất kích mà chẳng biết có ngày gặp lại. Họ đã biến ý chí thành lá chắn, biến đôi vai gầy thành giá súng, viết nên những trang sử vàng bằng chính máu và nước mắt của mình. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu núi thẳm, trở thành những Liệt sĩ vô danh, để lại nỗi đau thắt lòng nhưng đầy kiêu hãnh cho những người thân nhân ở lại – những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của gia đình cho nền độc lập dân tộc.
Không chỉ anh hùng trong chiến đấu, dân tộc ta còn rạng rỡ với những Anh hùng lao động, những người đã đổ mồ hôi trên những công trường, xí nghiệp để kiến thiết quê hương từ đống đổ nát. Họ là minh chứng sống động cho tinh thần "tay bừa, tay súng", biến sỏi đá thành cơm, đưa đất nước vươn mình mạnh mẽ trong thời bình. Những nhân chứng trực tiếp của các sự kiện lịch sử ấy hôm nay tuy tóc đã bạc, da đã mồi, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng khi kể về một thời hoa lửa. Mỗi nếp nhăn trên trán họ, mỗi vết thương tái phát khi trái gió trở trời đều là một "cuốn sử sống" chân thực nhất, nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của cả một dân tộc.
Đứng trước những tấm gương sáng ngời ấy, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay không khỏi xúc động và tự hào. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi tấc đất mình đang đi, mỗi bầu không khí mình đang thở đều thấm đượm linh hồn và khí phách của cha anh. Những kỷ niệm hào hùng ấy không bao giờ cũ, chúng là ngọn đuốc soi đường, là bệ phóng vững chãi để chúng tôi tiếp bước, mang khát vọng xây dựng một Việt Nam hùng cường và thịnh vượng. Xin được cúi đầu tri ân những người con ưu tú – những người đã biến cuộc đời mình thành một bản anh hùng ca bất diệt cho Tổ quốc trường tồn.


