Bài viết

Một thời đã qua (1)

Chiến tranh qua đi, những con người ấy trở về đời thường. Có người mang theo vết sẹo, có người mang theo ký ức không thể quên. Nhưng họ mang về một điều chung: niềm kiêu hãnh của tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Thanh Hóa27/01/2026Phan Thị Hường (Đoàn xã Yên Thọ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, đất nước còn nhiều bom đạn, tuổi trẻ lớn lên cùng tiếng còi báo động và ánh đèn pin che kín giữa đêm. Họ ra đi không kèn không trống, ba lô nhẹ tênh mà ước mơ thì nặng trĩu—ước mơ về một ngày yên bình, con đường thẳng tắp không còn hố bom, bữa cơm có đủ tiếng cười.

Ở một trọng điểm lửa đạn, có những cô cậu thanh niên xung phong thay nhau lấp đường. Ban ngày, đất đá sạt lở; ban đêm, ánh sao lẫn ánh đèn măng-sông soi từng nhát cuốc. Mồ hôi hòa bùn đất, tiếng cười át tiếng máy bay. Họ chia nhau nắm cơm vắt, chia cả nỗi nhớ nhà—nhớ mẹ vá áo, nhớ cha ngồi trước hiên đợi tin con.

Có lần mưa rừng đổ xuống, con đường vừa thông lại sụp. Cả đội lặng đi một nhịp rồi lại lao vào việc. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng cuốc chạm đá và câu hô ngắn gọn: “Nhanh lên!” Khi đoàn xe qua an toàn, ai nấy nhìn nhau cười—nụ cười cháy sáng giữa đêm, như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm niềm tin.

Chiến tranh qua đi, những con người ấy trở về đời thường. Có người mang theo vết sẹo, có người mang theo ký ức không thể quên. Nhưng họ mang về một điều chung: niềm kiêu hãnh của tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Thời hoa lửa lùi xa, song ánh sáng của nó vẫn còn—trong từng con đường, từng câu chuyện được kể lại, để nhắc chúng ta rằng bình yên hôm nay được thắp lên từ những trái tim không sợ gian nan.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một thời đã qua (1) | Câu chuyện thời hoa lửa