MỘT THỜI ĐỂ NHỚ
Câu chuyện thời hoa lửa
Mười tám, đôi mươi gác bút nghiên
Lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng
Ba lô nặng trĩu tình non nước
Chân cứng đá mềm vượt dốc nghiêng
Đêm Trường Sơn, tiếng súng vang trời
Gió lùa qua hầm, mồ hôi rơi
Đồng đội ngã xuống, mắt chưa nhắm
Lời thề chưa trọn: giữ đất trời!
Bình minh lên, nắng ấm chan hòa
Quê hương rực sáng vang khúc ca
Người lính vui mắt chứa chan xúc động
Đồng đội ơi! trẻ mãi… khÔng già.



