MỘT THỜI ĐỂ NHỚ
Sinh năm 1953 tại xóm Sào, một vùng quê yên ả nằm giữa lũy tre và những cánh đồng lúa trải dài, Trương Chí Dũng lớn lên trong tiếng gió đồng mặn mà và những câu chuyện về lòng yêu nước từ cha ông. Thuở nhỏ, cậu bé Dũng đã sớm quen với công việc đồng áng, với đôi chân trần lấm đất và ánh mắt sáng ngời của người luôn khát vọng vươn lên.
Năm 1970, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Dũng tròn mười bảy tuổi. Như bao thanh niên thời ấy, anh gạt lại sau lưng tuổi học trò, tình yêu đầu đời và cả những giấc mơ chưa kịp đặt tên, lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của F2 – Quân khu ….
Những năm tháng chiến trường
Từ những ngày huấn luyện gian khổ đến những trận đánh khốc liệt, Dũng luôn nổi bật với sự bền bỉ, gan dạ và tinh thần không lùi bước. Những đêm hành quân dài hàng chục cây số, vai nặng ba lô, chân rát bỏng vì vắt và đá núi, anh vẫn lặng lẽ đi đầu, truyền cho đồng đội niềm tin và sức mạnh.
Có những trận đánh mà anh và đồng đội đã vượt qua ranh giới sinh tử chỉ trong gang tấc. Đất cày xới bởi bom đạn, trời đặc quánh khói súng, nhưng trong ánh mắt của Dũng luôn có một điều gì đó kiên định – niềm tin rằng ngày hòa bình sẽ đến.
Mười hai năm trong quân ngũ
Từ 1970 đến 1982, mười hai năm trôi qua như một thước phim vừa dữ dội vừa thiêng liêng. Anh đi qua những mùa mưa rừng trĩu nước, qua những mùa khô bỏng cháy, qua cả những mất mát làm con người trưởng thành chỉ sau một đêm.
Khi rời quân ngũ năm 1982, người lính Trương Chí Dũng trở về quê hương với bộ quân phục đã bạc màu nhưng trái tim vẫn còn rực lửa. Anh trở lại xóm Sào – nơi có mẹ già chờ đợi, có con đường đất nhỏ in dấu chân tuổi thơ, và có cuộc sống thường nhật đang mở ra trước mắt.
Dấu ấn còn mãi
Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng “hoa lửa” ấy vẫn là phần đẹp nhất, rực rỡ nhất trong cuộc đời người lính. Với Dũng, đó là thanh xuân gửi lại chiến trường, là tình đồng đội, là niềm kiêu hãnh được góp phần bảo vệ Tổ quốc.



