Cựu Thanh niên xung phong

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Chiều xuống chậm bên dòng kênh hiền hòa của xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long, chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ của bác Trần Văn Ký – người cựu Thanh niên xung phong từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Trong mái nhà đơn sơ, bác đón chúng tôi bằng nụ cười mộc mạc, ánh mắt hiền từ nhưng vẫn ánh lên sự cứng cỏi của một con người đã từng sống giữa bom đạn. Dẫu thời gian đã phủ bạc mái đầu, trong bác vẫn cháy âm ỉ một ngọn lửa của lòng yêu nước và niềm tin son sắt vào thế hệ trẻ

Vĩnh Long09/06/2026BCH LCĐ khoa Kỹ Thuật Công Nghệ - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc lại chuyện cũ, giọng bác chậm lại. Đôi bàn tay chai sần nhẹ nhàng mở từng tấm ảnh úa màu thời gian – nơi lưu giữ ký ức về những người đồng đội tuổi đôi mươi từng sống và chiến đấu hết mình cho Tổ quốc. Bác khẽ nói:
“Ngày ấy, tụi tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước cần thì mình đi. Không ai tính toán thiệt hơn hay nghĩ cho riêng mình…”

Những năm tháng chiến tranh ác liệt đã hun đúc nên ý chí của chàng thanh niên Trần Văn Ký. Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, bác rời quê hương Phú Quới để tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, mang theo khát vọng góp sức cho đất nước.

Trong màu áo xanh thanh niên, bác cùng đồng đội gánh vác biết bao nhiệm vụ gian nan: mở đường, tải đạn, vận chuyển lương thực, giữ thông tin liên lạc giữa các đơn vị chiến đấu. Giữa cái nắng cháy da và mưa bom bão đạn, những đôi vai trẻ vẫn bền bỉ vượt qua hiểm nguy để hậu phương được bình yên, tiền tuyến thêm vững chắc.

Bác nhớ lại:
“Có những đêm nằm võng giữa rừng sâu, nghe tiếng bom vọng lại từ xa, ai cũng chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để dân mình được sống yên ổn.”

Mỗi bước chân tuổi trẻ năm ấy đều in dấu sự hy sinh thầm lặng. Máu, mồ hôi và cả tuổi xuân của họ đã hòa vào đất mẹ để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Tháng 7 năm 1979, bác tiếp tục cùng đơn vị sang tỉnh Prey Veng của Campuchia thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, tham gia chiến đấu giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng.

Nơi đất bạn xa xôi, cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Bệnh tật, đói khát và khí hậu khắc nghiệt luôn bủa vây, nhưng bác và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Họ sẻ chia với nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô ít ỏi, xem nhau như ruột thịt giữa chiến trường.

Bác kể:
“Nhiều đêm nhớ quê nhà lắm chứ, nhớ mẹ, nhớ người thân… nhưng ai cũng tự nhủ phải cố gắng, vì mình đang chiến đấu cho hòa bình của cả hai dân tộc.”

Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đất khách. Những người trở về như bác mang theo ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ sống hết mình vì lý tưởng.

Bác lặng giọng:
“Hòa bình hôm nay phải đánh đổi bằng biết bao máu xương. Vì vậy thế hệ sau càng phải biết quý trọng.”

Ngày trở về quê hương sau chiến tranh, bác lại bắt đầu một hành trình mới – hành trình dựng xây cuộc sống. Đất nước thống nhất nhưng còn muôn vàn khó khăn. Không nghỉ ngơi, bác tiếp tục cùng bà con khai hoang, đắp đê, dựng nhà, phục hồi ruộng đồng sau những năm dài bom đạn.

Bác cười hiền:
“Hồi chiến tranh thì cầm súng bảo vệ Tổ quốc, hòa bình rồi thì cầm cuốc dựng xây quê hương. Việc gì có ích cho đất nước thì mình làm.”

Đến năm 1981, khi đơn vị giải thể, bác trở về cuộc sống đời thường nhưng tinh thần Thanh niên xung phong vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Bác tích cực tham gia các hoạt động địa phương, luôn nhiệt tình giúp đỡ bà con và đặc biệt quan tâm đến những người đồng đội cũ.

Khi chính sách dành cho Thanh niên xung phong được triển khai, bác cùng nhiều cựu TNXP đi tìm hài cốt đồng đội đã hy sinh năm xưa. Mỗi lần thắp nén nhang trên phần mộ đồng đội, đôi mắt bác lại đỏ hoe:
“Ngày ấy ra đi, nhiều người đâu nghĩ mình còn có ngày trở về…”

Giờ đây, ở tuổi xế chiều, bác Trần Văn Ký vẫn giữ nguyên sự chân thành và nhiệt huyết của người lính năm nào. Khi nói về thế hệ trẻ hôm nay, ánh mắt bác ánh lên niềm tin và hy vọng:
“Bác chỉ mong các cháu sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương đất nước, học hành nên người và tiếp nối truyền thống của cha anh đi trước.”

Bên hiên nhà nhỏ, nắng chiều trải dài lên gương mặt đã in hằn dấu vết thời gian của bác. Đó là gương mặt của một con người bình dị nhưng đã dành cả tuổi trẻ để cống hiến cho Tổ quốc.

Khép lại buổi trò chuyện, trong lòng chúng tôi vẫn còn đọng mãi những câu chuyện xúc động về một thế hệ đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cách mạng. Từ bác Trần Văn Ký, chúng tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng của những con người bình dị.

Bác không chỉ là nhân chứng của một thời máu lửa, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay tiếp tục sống đẹp, sống có ích và biết cống hiến cho quê hương, đất nước.

Cuộc đời bác chính là minh chứng đẹp đẽ cho tinh thần Thanh niên xung phong Việt Nam – dũng cảm, kiên cường, giàu trách nhiệm và mãi mãi tận hiến vì Tổ quốc thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn