một thời để nhớ
Tôi là Vi Thị Hoa, sinh năm 1955. Tháng 7 năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tôi lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong với khát vọng được góp một phần sức trẻ cho Tổ quốc.
Tôi là Vi Thị Hoa, sinh năm 1955. Tháng 7 năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tôi lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong với khát vọng được góp một phần sức trẻ cho Tổ quốc.
Những năm tháng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm sâu sắc không thể nào quên. Công việc của chúng tôi chủ yếu là mở đường, bảo đảm giao thông phục vụ chiến trường. Trong điều kiện chiến tranh ác liệt, những con đường thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Ngày cũng như đêm, chúng tôi luôn trong tư thế sẵn sàng khắc phục hậu quả bom đạn, san lấp hố bom, sửa chữa đường để các đoàn xe vận tải được lưu thông an toàn.
Điều tôi nhớ nhất là những lần trực tiếp làm nhiệm vụ dưới mưa bom, bão đạn. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, tiếng bom nổ rung chuyển núi rừng nhưng tất cả mọi người vẫn kiên cường bám đường, bám nhiệm vụ. Mỗi khi hoàn thành một đoạn đường, nhìn những đoàn xe nối đuôi nhau tiến về phía trước, ai cũng cảm thấy niềm vui và niềm tự hào khó diễn tả thành lời. Chính tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và ý chí quyết tâm đã giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn, gian khổ.
Trong chiến tranh, tình đồng đội là nguồn động viên vô cùng to lớn. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề, từ lương thực, thực phẩm đến thuốc men. Mỗi khi có đồng đội đau ốm hay gặp khó khăn, mọi người đều sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau. Chúng tôi cùng nhau vượt qua những ngày tháng gian khổ bằng tình cảm chân thành, sự đoàn kết và tinh thần tương thân tương ái. Chính tình đồng đội ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Khi nhớ về tuổi trẻ của mình, điều khiến tôi xúc động nhất là những năm tháng được sống, chiến đấu và cống hiến cho đất nước. Tuổi trẻ ai cũng có những ước mơ riêng, mong muốn được sống bên gia đình, người thân. Thế nhưng trong hoàn cảnh đất nước cần, chúng tôi đã gác lại những dự định cá nhân để lên đường làm nhiệm vụ. Dù phải đối mặt với hiểm nguy, gian khổ, chúng tôi chưa bao giờ hối tiếc vì đã được góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Đến hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, nhìn thế hệ trẻ được học tập và trưởng thành trong điều kiện tốt đẹp hơn, tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Tôi mong các bạn trẻ hãy biết trân trọng cuộc sống hòa bình mà các thế hệ cha anh đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương để giành được.
Bài học lớn nhất tôi muốn gửi gắm tới thế hệ trẻ hôm nay là hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, nâng cao tri thức và kỹ năng để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp. Đồng thời, hãy luôn ghi nhớ truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó của các thế hệ đi trước. Chính các bạn là những người sẽ tiếp tục viết nên những trang sử vẻ vang cho quê hương và đất nước trong thời đại mới.


