Một thời để nhớ
Hoàng Hoa Trung sinh năm 1959, trưởng thành trong những năm đất nước vừa trải qua nhiều biến động và còn bộn bề những khó khăn. Thế hệ của ông lớn lên với tình yêu quê hương được vun đắp từ những điều rất đỗi bình dị: mái nhà, làng quê, tình cảm gia đình và những câu chuyện về những người con đã lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Chính trong hoàn cảnh ấy, ý thức trách nhiệm của tuổi trẻ đối với đất nước dần trở thành một phần tự nhiên trong suy nghĩ của mỗi người. Năm 1979, khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi, Hoàng Hoa Trung lên đường nhập ngũ. Đó là lứa tuổi đẹp nhất của một đời người, khi phía trước còn rất nhiều ước mơ và dự định. Thế nhưng trước yêu cầu của đất nước, ông cùng bao thanh niên khác đã tạm gác lại cuộc sống riêng, rời quê hương để khoác lên mình màu xanh áo lính. Một cuộc đời mới bắt đầu từ những ngày hành quân, huấn luyện và làm nhiệm vụ trong quân đội.
Hoàng Hoa Trung sinh năm 1959, trưởng thành trong những năm đất nước vừa trải qua nhiều biến động và còn bộn bề những khó khăn. Thế hệ của ông lớn lên với tình yêu quê hương được vun đắp từ những điều rất đỗi bình dị: mái nhà, làng quê, tình cảm gia đình và những câu chuyện về những người con đã lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Chính trong hoàn cảnh ấy, ý thức trách nhiệm của tuổi trẻ đối với đất nước dần trở thành một phần tự nhiên trong suy nghĩ của mỗi người.
Năm 1979, khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi, Hoàng Hoa Trung lên đường nhập ngũ. Đó là lứa tuổi đẹp nhất của một đời người, khi phía trước còn rất nhiều ước mơ và dự định. Thế nhưng trước yêu cầu của đất nước, ông cùng bao thanh niên khác đã tạm gác lại cuộc sống riêng, rời quê hương để khoác lên mình màu xanh áo lính. Một cuộc đời mới bắt đầu từ những ngày hành quân, huấn luyện và làm nhiệm vụ trong quân đội.
Những ngày đầu bước vào quân ngũ chắc hẳn không tránh khỏi những bỡ ngỡ. Từ cuộc sống quen thuộc nơi quê nhà đến môi trường quân đội là một sự thay đổi lớn. Người lính phải làm quen với kỷ luật, với những buổi huấn luyện, với cuộc sống tập thể và với tinh thần luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Qua từng ngày, sự rèn luyện ấy giúp người thanh niên Hoàng Hoa Trung ngày càng trưởng thành, cứng cáp hơn cả về thể chất lẫn ý chí.
Trong thời gian quân ngũ, ông được biên chế tại Đại đội 7, Trung đoàn 2, Sư đoàn 616 và tham gia thực hiện nhiệm vụ trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc tại Quảng Ninh. Nơi biên giới ấy đã trở thành một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời người lính trẻ. Những ngày tháng thực hiện nhiệm vụ nơi tuyến đầu không chỉ đòi hỏi sức khỏe và sự bền bỉ, mà còn cần ở người lính sự vững vàng, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt qua mọi khó khăn.
Quảng Ninh trong ký ức của người lính năm ấy không chỉ là một địa danh trên bản đồ. Đó còn là nơi lưu giữ những tháng năm tuổi trẻ, những ngày cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ, cùng chia sẻ những gian khổ của cuộc sống quân ngũ. Xa gia đình, xa quê hương, những người lính tìm thấy sự động viên từ chính tình đồng chí, đồng đội. Cùng ăn, cùng ở, cùng huấn luyện và cùng thực hiện nhiệm vụ đã khiến những người xa lạ trở thành những người đồng chí thân thiết.
Trong những năm tháng nơi biên giới, nỗi nhớ quê hương có lẽ luôn hiện diện trong lòng mỗi người lính. Nhớ cha mẹ, nhớ anh em, nhớ những con đường làng thân thuộc và nhớ cuộc sống bình dị phía sau. Có những lúc chỉ một lá thư từ quê nhà, một tin tức về gia đình hay một câu chuyện nhỏ về quê hương cũng đủ trở thành nguồn động viên lớn lao đối với người đang làm nhiệm vụ xa nhà.
Tuổi đôi mươi của Hoàng Hoa Trung đã được gửi lại nơi biên giới phía Bắc theo cách như thế. Không có những lời nói hoa mỹ, người lính chỉ lặng lẽ hoàn thành phần việc của mình, giữ vững tinh thần và trách nhiệm của một người quân nhân. Chính từ những điều bình dị ấy mà những năm tháng quân ngũ trở thành một phần ký ức có ý nghĩa sâu sắc trong cuộc đời ông.
Thời gian trôi qua, những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc dần lùi xa. Người lính năm xưa nay đã trở về với cuộc sống đời thường, mái tóc có thể đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn như tuổi đôi mươi. Nhưng ký ức về màu áo lính, về đơn vị Đại đội 7, Trung đoàn 2, Sư đoàn 616, về những người đồng đội năm xưa và những tháng ngày ở Quảng Ninh vẫn còn nguyên giá trị.
Nhìn lại chặng đường đã qua, có lẽ điều đáng quý nhất không chỉ là những năm tháng đã sống trong quân ngũ, mà còn là tình cảm, trách nhiệm và những kỷ niệm mà người lính mang theo suốt cuộc đời. Hoàng Hoa Trung đã dành một phần tuổi trẻ của mình để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Đó là một phần tuổi trẻ không thể trở lại, nhưng cũng là phần ký ức mà mỗi khi nhắc đến, ông có quyền tự hào.
Câu chuyện của Hoàng Hoa Trung cũng là câu chuyện của biết bao thanh niên sinh ra trong những năm tháng đất nước còn nhiều thử thách. Họ lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo tình yêu quê hương, niềm tin và trách nhiệm. Mỗi người một đơn vị, một địa bàn, một nhiệm vụ khác nhau, nhưng đều có chung một điểm: đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để cống hiến cho đất nước.
Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng ký ức về một thời áo lính vẫn còn ở lại. Với Hoàng Hoa Trung, Quảng Ninh, những người đồng đội và những ngày tháng bảo vệ biên giới phía Bắc mãi là một phần của câu chuyện đời mình – một câu chuyện bình dị về tuổi trẻ, về trách nhiệm và về những năm tháng không thể nào quên.



