Một thời để nhớ, một đời để biết ơn
Trần Tấn Khanh
Có những năm tháng dù đã đi qua rất lâu vẫn không thể nào quên. Có những con người dù đã trở thành một phần của lịch sử nhưng tên tuổi, ký ức và những điều họ để lại vẫn sống mãi trong lòng những thế hệ sau.
Đó là một thời tuổi trẻ của những người lính.
Ngày ấy, khi đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh, biết bao chàng trai, cô gái đang ở tuổi đôi mươi đã rời quê hương để lên đường. Họ mang theo một chiếc ba lô, vài bộ quần áo và những lời dặn dò giản dị của gia đình.
Có người mẹ tiễn con ra tận đầu làng.
Có người cha chỉ đứng lặng nhìn theo.
Có cô gái trao cho người mình thương một chiếc khăn tay và một lời hẹn:
– Hòa bình rồi, anh nhớ trở về nhé.
Những lời chia tay ngày ấy rất ngắn.
Bởi chẳng ai biết chiến tranh sẽ kéo dài bao lâu, và cũng chẳng ai biết ai sẽ trở về.
Những người trẻ bước vào chiến trường với tuổi đời còn rất ít. Họ chưa kịp sống hết những ước mơ của tuổi thanh xuân. Có người muốn học tiếp, có người muốn làm một người thợ, một người nông dân, có người chỉ mong sau này có một mái nhà nhỏ bên người mình yêu.
Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đặt những ước mơ riêng sang một bên.
Họ lên đường.
Những năm tháng nơi chiến trường không chỉ có gian khổ và mất mát. Ở đó còn có tình đồng đội sâu nặng.
Những người lính cùng nhau hành quân, cùng chia sẻ từng phần lương thực, từng ngụm nước. Khi một người mệt, người bên cạnh sẵn sàng giúp đỡ. Khi nhận được một lá thư từ quê nhà, họ cùng đọc, cùng cười và cùng nhớ về gia đình.
Trong những khoảnh khắc hiếm hoi bình yên, họ kể cho nhau nghe về quê hương.
Về một cánh đồng.
Một dòng sông.
Một mái nhà.
Một người mẹ đang chờ con.
Những câu chuyện giản dị ấy trở thành động lực để họ bước tiếp.
Nhưng chiến tranh không phải ai cũng có ngày trở về.
Có những người đã nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi khi tóc còn xanh, khi những ước mơ còn dang dở.
Một người mẹ chờ con đến cuối đời.
Một người vợ giữ lại những lá thư cũ.
Một người bạn mang theo ký ức về đồng đội suốt cả cuộc đời.
Có những người trở về nhưng trong lòng mãi mang theo những cái tên không thể quên.
Thời gian trôi qua.
Chiến tranh kết thúc.
Những người còn sống trở về quê hương, bắt đầu lại cuộc sống. Họ làm ruộng, dựng nhà, nuôi con và góp sức xây dựng quê hương từ những điều bình dị nhất.
Những người đã hy sinh thì nằm lại trong lòng đất mẹ.
Những nghĩa trang liệt sĩ dần trở thành nơi lưu giữ ký ức của một thế hệ.
Mỗi tấm bia là một cái tên.
Mỗi cái tên là một cuộc đời.
Mỗi cuộc đời là một câu chuyện.
Và phía sau mỗi sự hy sinh là một gia đình đã từng chờ đợi.
Có lần tôi đứng trước một nghĩa trang liệt sĩ vào một buổi chiều tháng Bảy. Những hàng bia nằm im dưới bóng cây. Những nén hương cháy đỏ trong gió.
Tôi nhìn những năm sinh được khắc trên bia đá.
Nhiều người chỉ hơn tôi vài tuổi.
Có người bằng tuổi những người bạn của tôi hôm nay.
Tôi chợt nghĩ: Nếu họ được sống trong thời bình, có lẽ họ cũng sẽ có những ước mơ rất bình thường. Họ cũng sẽ muốn học tập, làm việc, yêu thương, lập gia đình và nhìn con cái trưởng thành.
Nhưng họ đã không có cơ hội ấy.
Họ đã trao lại tuổi trẻ cho đất nước.
Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình.
Được đi trên những con đường không còn tiếng súng.
Được đến trường.
Được trở về nhà mỗi ngày.
Được tự do theo đuổi những ước mơ của mình.
Có lẽ đó chính là điều mà thế hệ trước mong muốn nhất khi họ lên đường.
Không phải những lời ca ngợi lớn lao.
Không phải những tượng đài quá cao.
Mà là một đất nước bình yên, nơi những thế hệ sau được sống một cuộc đời trọn vẹn.
Vì thế, chúng ta không chỉ nhớ về họ trong những ngày tháng Bảy.
Lòng biết ơn cần được thể hiện bằng cách sống có trách nhiệm mỗi ngày.
Biết trân trọng hòa bình.
Biết yêu quê hương.
Biết sống tử tế với cộng đồng.
Biết cố gắng học tập, lao động và đóng góp cho đất nước.
Bởi nếu chúng ta quên đi những gì thế hệ trước đã trải qua, chúng ta sẽ không hiểu hết giá trị của cuộc sống hôm nay.
Một thời để nhớ. Một đời để biết ơn.
Nhớ những người đã lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhớ những người đã trở về với mái tóc bạc.
Nhớ những người mãi mãi không trở về.
Và biết ơn một thế hệ đã dùng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để viết nên hai chữ hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng những câu chuyện về họ vẫn còn đó.
Trong những hàng bia đá.
Trong những lá thư đã bạc màu.
Trong những kỷ vật cũ.
Trong ký ức của những người trở về.
Và trong chính cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có hôm nay.
Có một thời đã đi qua, nhưng không bao giờ mất đi. Bởi ký ức về những con người đã hy sinh cho Tổ quốc sẽ mãi đi cùng năm tháng.



