Một thời để nhớ, một đời không quên - Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Văn Phước
Câu chuyện về Lê Văn Phước – cựu thanh niên xung phong quê Canh Vinh, Gia Lai, người mang theo cả tuổi trẻ đi qua chiến trường Campuchia và trở về với những ký ức không thể gọi thành lời.
Lê Văn Phước sinh năm 1959, lớn lên ở Canh Vinh—một vùng quê không giàu có, nhưng đủ nuôi lớn những con người biết chịu thương, chịu khó. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi chăn bò, những ngày theo cha mẹ ra đồng, và những ước mơ giản dị như bao đứa trẻ khác.
Nhưng rồi chiến tranh không cho người ta sống mãi với những điều giản dị ấy.
Năm ông bước vào tuổi hai mươi, cũng là lúc ông rời quê. Không kèn, không trống, chỉ có một buổi sáng lặng lẽ, vài lời dặn dò và cái nhìn theo của người thân. Ông đi, như bao người khác đã đi—không hẳn vì hiểu hết những gì phía trước, mà vì biết mình cần phải đi.
Chiến trường Campuchia mở ra trước mắt ông không phải là những điều hào hùng, mà là những ngày dài mệt mỏi. Rừng sâu, nước độc, những cơn sốt rét đến bất ngờ, và cả những bữa ăn không đủ no. Có những hôm hành quân qua những đoạn đường trơn trượt, chân nặng như đeo đá, nhưng vẫn phải bước tiếp.
Ông ít nói về những lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, giọng ông lại chậm lại. Có những người đã cùng ông đi qua nhiều chặng đường, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm - rồi một ngày không còn nữa.
Không có lời từ biệt.
Chỉ là thiếu đi một người trong hàng ngũ.
Sau những mất mát đó, ông không còn là chàng trai vô tư của ngày rời quê. Ông trầm hơn, ít cười hơn, và dường như hiểu rõ hơn giá trị của việc được sống.
Ngày trở về, Canh Vinh vẫn vậy. Con đường cũ, hàng cây cũ, nhưng người trở về thì đã khác. Ông lại bắt đầu với cuộc sống quen thuộc: làm ruộng, làm rẫy, dựng xây gia đình. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy, với ông, lại trở nên đáng quý hơn bao giờ hết.
Ông không kể nhiều về chiến tranh. Không phải vì không có gì để kể, mà vì có những điều, càng nói ra càng thấy nặng lòng. Nhưng đôi khi, trong những buổi chiều yên tĩnh, nhìn xa xăm, người ta biết ông đang nhớ.
Nhớ một thời đã qua.
Nhớ những người không trở về.



