Một thời đứng trong đội hình ra trận
Hồi ức của tôi – Trần Văn Định, cựu chiến binh

Tôi tên là Trần Văn Định, hiện sinh sống tại tổ dân phố Mật Sơn. Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tôi là một người lính trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với tôi, đó là quãng đời không thể nào quên, nơi tuổi trẻ gắn liền với bom đạn, gian khổ và sự hy sinh của đồng đội.
Tôi nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc, được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 325, Quân đoàn 2. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi hành quân vào chiến trường Trị – Thiên, trực tiếp chiến đấu tại các khu vực thuộc Quảng Trị và Thừa Thiên – Huế, nơi được coi là một trong những chiến trường ác liệt nhất trong suốt cuộc kháng chiến.
Chiến trường nơi tôi từng bám trụ là những điểm cao, những tuyến phòng ngự nằm sát địch, ngày đêm hứng chịu bom pháo và không kích. Chúng tôi sống trong hầm hào dã chiến, ăn uống thiếu thốn, ngủ chập chờn trong tiếng bom rền. Ban ngày giữ chốt, quan sát tình hình; ban đêm tổ chức hành quân, đánh địch, củng cố trận địa. Mỗi mét đất giữ được đều thấm đẫm mồ hôi và máu của người lính.
Tôi còn nhớ rõ những ngày chiến đấu tại khu vực đường 9 – Khe Sanh, khi đơn vị tôi nhận nhiệm vụ phối hợp giữ vững tuyến phòng thủ, chặn các đợt tiến công của địch. Bom đạn trút xuống dày đặc, đất đá vùi lấp chiến hào, nhiều đồng đội bị thương ngay trong lúc chiến đấu. Chúng tôi vừa bắn trả, vừa đào bới, đưa thương binh ra khỏi làn đạn, quyết không để ai bị bỏ lại phía sau.
Cuộc sống nơi chiến trường luôn cận kề cái chết. Có những trận đánh, đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần tiễn đưa một người nằm lại, lòng tôi quặn thắt, nhưng nỗi đau ấy nhanh chóng được nén lại để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Bởi trong chiến tranh, sự chần chừ có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng của tập thể.
Giữa gian khổ, tình đồng chí, đồng đội là điểm tựa lớn nhất. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo, thay nhau cõng thương binh vượt qua bom đạn. Những lúc hiếm hoi yên tiếng súng, anh em lại ngồi bên nhau trong hầm, kể chuyện quê nhà, nhắc đến ngày đất nước hòa bình để tự nhắc mình phải cố gắng sống và chiến đấu đến cùng.
Ngày chiến tranh kết thúc, tôi xuất ngũ trở về địa phương, mang theo ký ức của một thời trực tiếp cầm súng trong đội hình Sư đoàn 325, Quân đoàn 2, chiến đấu tại chiến trường Trị – Thiên khốc liệt. Trở lại cuộc sống đời thường, tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Giờ đây, khi nhắc lại câu chuyện thời hoa lửa, tôi không kể để nói về sự gian khổ của riêng mình, mà để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao hy sinh thầm lặng. Với tôi, quãng đời người lính trong kháng chiến chống Mỹ là ký ức thiêng liêng, là niềm tự hào theo tôi suốt chặng đường đời còn lại.


