Bài viết

Một thời Hoa Lửa - 2C4

Hà Nội18/08/2026Đoàn Phường Tiến Thành ((BT) Đoàn phường Tiến Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ó những con người chỉ sống một tuổi trẻ, nhưng tuổi trẻ ấy đủ để trở thành ký ức của cả một thế hệ. Với tôi, bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một con người như thế.

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị tình nguyện rời cuộc sống bình yên để vào chiến trường miền Nam làm bác sĩ. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, chị vẫn tận tụy cứu chữa thương binh, chăm sóc đồng đội và ghi lại những suy nghĩ của mình trong cuốn nhật ký.

Điều khiến tôi xúc động nhất không phải những chiến công lớn lao, mà là ở Đặng Thùy Trâm, tôi nhìn thấy một người trẻ có những tình cảm rất đời thường: yêu gia đình, yêu đồng đội, nhớ quê hương và luôn khao khát được sống một cuộc đời có ý nghĩa. Thế nhưng khi đất nước cần, chị đã lựa chọn đi đến nơi gian khó nhất.

Năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi. Sau này, cuốn nhật ký của chị được tìm thấy và trở về với gia đình. Những trang viết ấy giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về một tuổi trẻ đã sống bằng lý tưởng, lòng yêu nước và trách nhiệm.

Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm khiến tôi hiểu rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Với người trẻ hôm nay, đó có thể là học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và không quên những người đã hy sinh để mình có được cuộc sống hôm nay.

Đặng Thùy Trâm đã gửi lại tuổi xuân của mình cho đất nước. Còn chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi ước mơ. Vì thế, cách tri ân ý nghĩa nhất có lẽ là sống sao cho tuổi trẻ của mình cũng trở nên có giá trị.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người như Đặng Thùy Trâm sẽ còn sống mãi trong ký ức dân tộc – như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn