Bài viết

Mợt thời hoa lửa

Quảng Trị03/05/2026Đoàn xã Triệu Phong (Đoàn xã Triệu Phong)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có nơi nào như đất nước mình, Nghĩa mẹ lớn hơn sông dài biển rộng...” Trong "thời hoa lửa" của dân tộc, có những nỗi đau không lời nào tả xiết, có những hy sinh thầm lặng mà sử sách khó ghi hết. Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết là một trong những nốt trầm bi hùng như thế - nơi hội tụ tất cả mất mát, tình thương và lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam. 1. Người mẹ của "vùng đất chín rồng" Mẹ Trần Thị Viết sinh năm 1892 tại ấp Cả Dứa, xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An. Cuộc đời mẹ trải dài qua ba thế kỷ, chứng kiến cả một hành trình đầy máu lửa của dân tộc. 119 tuổi đời, mẹ được Sách Kỷ lục Việt Nam ghi nhận là người phụ nữ cao tuổi nhất Việt Nam khi qua đời vào 4h30 ngày 18/6/2011. Nhưng điều làm nên tượng đài Trần Thị Viết không phải là tuổi thọ, mà là những mất mát mẹ đã gánh trong chiến tranh. Mẹ có 10 người con, 8 trai 2 gái. Giữa thời loạn lạc, mẹ một mình tần tảo nuôi con bằng củ khoai, hạt lúa ở vùng biên giới Đồng Tháp Mười. Rồi chiến tranh chống Mỹ bùng nổ, tám người con trai của mẹ lần lượt khoác áo lính, lên đường theo tiếng gọi non sông. 2. "Bảy lần khóc thầm lặng lẽ" Có nỗi đau nào hơn nỗi đau của người mẹ tiễn con ra trận? Với mẹ Viết, nỗi đau ấy nhân lên gấp bội. Trong suốt những năm tháng kháng chiến, mẹ nhận về 7 tờ giấy báo tử. Bảy người con trai của mẹ đã vĩnh viễn nằm lại ở các chiến trường từ miền Đông Nam Bộ đến biên giới Tây Nam. Người ta kể rằng, mỗi lần nhận tin con hy sinh, mẹ không gào khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nén nhang lên bàn thờ, rồi lại ra đồng, ra ruộng. Đêm về, mẹ thức trắng, nước mắt chảy ngược vào tim. Bảy lần tiễn con đi, bảy lần mẹ "khóc thầm lặng lẽ". Bởi mẹ hiểu, nếu mẹ gục ngã thì ai sẽ là chỗ dựa cho những đứa con còn lại, ai sẽ tiếp tục nuôi giấu cán bộ, ai sẽ giữ mảnh đất này cho ngày hòa bình?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn