“Một thời hoa lửa”
“Một thời hoa lửa” là một tập thơ gọn gàng, xinh xắn, gồm 55 bài thơ được sáng tác từ năm 1965 đến năm 2013. Khoảng thời gian 48 năm, hành trình thời gian gần nửa thế kỷ đã kết tinh nguồn cảm xúc chân thành nhất của anh Bộ đội Cụ Hồ “Một thời hoa lửa” – của một thầy giáo trên 30 năm gắn bó, tận tụy với nghề.
Tập thơ viết về đề tài chiến tranh, về một thời chống Mỹ, ở đó đậm đà, ấm áp tình cảm dành cho người mẹ hiền, cho đồng đội và lòng thành kính, biết ơn khi viết về Bác Hồ, về tướng Giáp, về những tướng tá dũng cảm, kiên cường đã từng cùng anh em, đồng đội đồng cam cộng khổ “Quân đội nhân dân ta/ Sống nghĩa tình cao quý/ Tướng tá và chiến sỹ/ Như phụ tử tình thân!” (Phụ tử tình thân).
Hòa cùng dòng người hăng hái ra mặt trận để bảo vệ Tổ quốc, có thanh niên Đoàn Hải Hưng lên đường, những ngày đầu xa gia đình, xa quê hương, niềm xúc động, sự lưu luyến dâng lên khôn tả. Nhưng bao trùm lên tất cả chính là niềm tự hào khi được đứng trong hàng ngũ những người con ưu tú, trong lực lượng xung kích, khoác áo lính, ra chiến trường “Ngày mười bốn con lên đường nhập ngũ/ Con trở thành người chiến sỹ nhân dân/ Chiến đấu vì Độc lập – Tự do và những mùa xuân/ Trên đất nước bốn nghìn năm lịch sử”.
Nếu chưa vào mặt trận thì cảm nhận và hình dung về Tổ quốc trong chiến tranh chỉ là trên lý thuyết. Khi thực sự thành người lính thì mới thấm thía “Con đã hiểu thế nào là Tổ quốc/ Mỗi dòng sông, mái trường, ngõ phố thân yêu/ Mỗi một người thân, mỗi buổi sớm chiều/ Nỗi nhớ – Tình yêu đong đầy bao kỷ niệm”.
Dù không hẹn, nhưng hình như cảm xúc trong lòng người đi xa, nhớ về nơi đã từng gắn bó của mỗi người đều giống như nhà thơ Chế Lan Viên đã từng khái quát “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/ Khi ta đi đất hóa tâm hồn”.
Cách nói của Đoàn Hải Hưng cũng có điểm gặp gỡ với chân lý mà nhà thơ Chế Lan Viên đã khái quát. Trong cuộc sống này, có những điều tưởng như giản dị nhưng không dễ nhận ra, chỉ khi có hoàn cảnh thì cảm xúc mới bộc lộ, dù rằng, nguồn cảm xúc đó đã được ấp ủ từ rất lâu trong lòng…



