MỘT THỜI HOA LỬA

Trong hành trình tìm hiểu lịch sử địa phương với chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", em có cơ hội được đến thăm và lắng nghe những ký ức của bác Hồ Tiến Hòa, một cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại thôn 4 Quỳnh Đôi, Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc và sự khâm phục đối với một người lính đã dành cả tuổi thanh xuân để cống hiến cho Tổ quốc.
Bác Hồ Tiến Hòa sinh năm 1958. Năm 1976, khi vừa bước qua tuổi mười tám, bác lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Đó là thời điểm đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn còn nhiều khó khăn, nhiệm vụ bảo vệ biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế vẫn hết sức nặng nề. Với tinh thần của tuổi trẻ, bác đã khoác lên mình màu áo lính, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và Quân đội giao phó.
Sau thời gian huấn luyện, bác được điều động tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Những năm tháng ấy là quãng thời gian đầy gian khổ và hiểm nguy. Không chỉ đối mặt với bom đạn, người lính còn phải vượt qua muôn vàn thiếu thốn về lương thực, nước uống, thuốc men và điều kiện sinh hoạt. Có những ngày hành quân liên tục giữa rừng sâu, nắng nóng khắc nghiệt, sốt rét rừng hoành hành, nhưng các chiến sĩ vẫn luôn động viên nhau giữ vững tinh thần, đoàn kết chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ.
Bác kể rằng, trong chiến tranh, điều quý giá nhất của người lính chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng san sẻ mọi khó khăn và sẵn sàng che chở cho nhau giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Chính tình đồng đội ấy đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính trẻ vượt qua những tháng ngày khốc liệt nơi chiến trường.
Trong một trận chiến đấu ác liệt, bác Hồ Tiến Hòa đã bị thương. Sau đó, bác được công nhận là thương binh hạng 3/4. Đó là dấu tích của chiến tranh còn in hằn trên cơ thể bác đến tận hôm nay, đồng thời cũng là minh chứng cho những cống hiến và hy sinh của một người lính đã không tiếc tuổi xuân vì sự bình yên của Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Điều khiến em xúc động nhất là dù đã trải qua nhiều đau thương và mất mát, khi nhắc lại những năm tháng quân ngũ, bác vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu. Trong ánh mắt bác hiện lên niềm tự hào vì đã được góp một phần công sức của mình vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, xây dựng cuộc sống hòa bình.
Năm 1981, bác xuất ngũ trở về quê hương. Rời chiến trường, bác mang theo những vết thương chiến tranh nhưng không mang theo sự bi quan. Với phẩm chất của người lính Cụ Hồ, bác tiếp tục lao động sản xuất, chăm lo phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia các phong trào ở địa phương. Trong cuộc sống thường ngày, bác luôn là tấm gương mẫu mực, thường xuyên giáo dục con cháu sống trung thực, có trách nhiệm, biết yêu quê hương, đất nước và trở thành những công dân có ích cho xã hội.
Qua buổi trò chuyện với bác Hồ Tiến Hòa, em càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Mỗi trang sử vẻ vang của dân tộc đều được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Những người lính như bác đã sẵn sàng gác lại tuổi trẻ, chấp nhận hy sinh để đất nước được bình yên và nhân dân được sống trong độc lập, tự do.
Em cũng nhận ra rằng, việc tìm gặp, lắng nghe và ghi lại những ký ức của các cựu chiến binh là việc làm vô cùng ý nghĩa. Mỗi câu chuyện là một phần của lịch sử dân tộc, là những bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và trách nhiệm đối với Tổ quốc. Khi các nhân chứng lịch sử vẫn còn khỏe mạnh và minh mẫn, chúng em cần trân trọng từng lời kể để lưu giữ những ký ức ấy cho các thế hệ mai sau.
Buổi gặp gỡ bác Hồ Tiến Hòa đã giúp em hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả của biết bao hy sinh, mất mát và cống hiến thầm lặng của những người lính đã đi qua chiến tranh. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em càng phải biết ơn, sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, bồi dưỡng lý tưởng cách mạng và tích cực góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.
Những câu chuyện về một "thời hoa lửa" như câu chuyện của bác Hồ Tiến Hòa sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng, hun đúc lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc trong trái tim mỗi người trẻ. Đó không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng để chúng em biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh và tiếp bước viết nên những trang sử đẹp của dân tộc Việt Nam trong thời đại mới.



