Một thời hoa lửa
ăm tháng chiến tranh đã để lại nhiều ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Ông tình nguyện lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Trên những chặng đường hành quân, ông cùng đồng đội vượt núi, băng rừng, vận chuyển lương thực, cứu chữa thương binh và bảo vệ tuyến tiếp tế. Bom đạn nhiều lần cắt ngang con đường nhưng không làm lung lay ý chí của những người chiến sĩ
Một thời hoa lửa
Tác giả: phan Minh Hiếu Đoàn viên Chi đoàn thôn Hoàng Hà
Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
THÔNG TIN NHÂN VẬT
- Họ và tên nhân vật: Phan Văn Kiến
- Năm sinh: 1950
- Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
- Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Một thời hoa lửa
Năm tháng chiến tranh đã để lại nhiều ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Ông tình nguyện lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Trên những chặng đường hành quân, ông cùng đồng đội vượt núi, băng rừng, vận chuyển lương thực, cứu chữa thương binh và bảo vệ tuyến tiếp tế. Bom đạn nhiều lần cắt ngang con đường nhưng không làm lung lay ý chí của những người chiến sĩ. Trong những đêm mưa rừng, cả đơn vị thay nhau đào hầm, ngụy trang và tiếp tục nhiệm vụ ngay khi trời sáng. Điều quý giá nhất mà ông luôn nhắc đến không phải là chiến công mà là tình đồng đội, sự sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm và quyết tâm không bỏ lại ai phía sau. Sau ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu sống trung thực, yêu nước và biết ơn các thế hệ đi trước. Ông thường kể lại những ký ức ấy cho đoàn viên thanh niên để mọi người hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh to lớn của biết bao người. Năm tháng chiến tranh đã để lại nhiều ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Ông tình nguyện lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Trên những chặng đường hành quân, ông cùng đồng đội vượt núi, băng rừng, vận chuyển lương thực, cứu chữa thương binh và bảo vệ tuyến tiếp tế. Bom đạn nhiều lần cắt ngang con đường nhưng không làm lung lay ý chí của những người chiến sĩ. Trong những đêm mưa rừng, cả đơn vị thay nhau đào hầm, ngụy trang và tiếp tục nhiệm vụ ngay khi trời sáng. Điều quý giá nhất mà ông luôn nhắc đến không phải là chiến công mà là tình đồng đội, sự sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm và quyết tâm không bỏ lại ai phía sau. Sau ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu sống trung thực, yêu nước và biết ơn các thế hệ đi trước. Ông thường kể lại những ký ức ấy cho đoàn viên thanh niên để mọi người hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh to lớn của biết bao người. Năm tháng chiến tranh đã để lại nhiều ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Ông tình nguyện lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Trên những chặng đường hành quân, ông cùng đồng đội vượt núi, băng rừng, vận chuyển lương thực, cứu chữa thương binh và bảo vệ tuyến tiếp tế. Bom đạn nhiều lần cắt ngang con đường nhưng không làm lung lay ý chí của những người chiến sĩ. Trong những đêm mưa rừng, cả đơn vị thay nhau đào hầm, ngụy trang và tiếp tục nhiệm vụ ngay khi trời sáng. Điều quý giá nhất mà ông luôn nhắc đến không phải là chiến công mà là tình đồng đội, sự sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm và quyết tâm không bỏ lại ai phía sau. Sau ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu sống trung thực, yêu nước và biết ơn các thế hệ đi trước. Ông thường kể lại những ký ức ấy cho đoàn viên thanh niên để mọi người hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh to lớn của biết bao người. Năm tháng chiến tranh đã để lại nhiều ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Ông tình nguyện lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Trên những chặng đường hành quân, ông cùng đồng đội vượt núi, băng rừng, vận chuyển lương thực, cứu chữa thương binh và bảo vệ tuyến tiếp tế. Bom đạn nhiều lần cắt ngang con đường nhưng không làm lung lay ý chí của những người chiến sĩ. Trong những đêm mưa rừng, cả đơn vị thay nhau đào hầm, ngụy trang và tiếp tục nhiệm vụ ngay khi trời sáng. Điều quý giá nhất mà ông luôn nhắc đến không phải là chiến công mà là tình đồng đội, sự sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm và quyết tâm không bỏ lại ai phía sau. Sau ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu sống trung thực, yêu nước và biết ơn các thế hệ đi trước. Ông thường kể lại những ký ức ấy cho đoàn viên thanh niên để mọi người hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh to lớn của biết bao người. Năm tháng chiến tranh đã để lại nhiều ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Ông tình nguyện lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Trên những chặng đường hành quân, ông cùng đồng đội vượt núi, băng rừng, vận chuyển lương thực, cứu chữa thương binh và bảo vệ tuyến tiếp tế. Bom đạn nhiều lần cắt ngang con đường nhưng không làm lung lay ý chí của những người chiến sĩ. Trong những đêm mưa rừng, cả đơn vị thay nhau đào hầm, ngụy trang và tiếp tục nhiệm vụ ngay khi trời sáng. Điều quý giá nhất mà ông luôn nhắc đến không phải là chiến công mà là tình đồng đội, sự sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm và quyết tâm không bỏ lại ai phía sau. Sau ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu sống trung thực, yêu nước và biết ơn các thế hệ đi trước. Ông thường kể lại những ký ức ấy cho đoàn viên thanh niên để mọi người hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh to lớn của biết bao người



