Cựu chiến binh

MỘT THỜI HOA LỬA CỦA CỤ NGUYỄN VĂN BẢO

Ở tuổi 81, mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng nhưng ký ức về những ngày chiến đấu năm xưa trong lòng cụ Nguyễn Văn Bảo vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi lần nhắc lại quãng đời ấy, giọng cụ chậm rãi nhưng đầy xúc động, như thể mọi chuyện chỉ vừa mới hôm qua

Vĩnh Long07/06/2026BCH LCĐ Khoa Luật - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cụ kể mình tham gia cách mạng từ năm 1961. Khi ấy, đất nước còn chìm trong chiến tranh, quê hương Trà Ôn, Vĩnh Long ngày nào cũng vang tiếng súng. Là một thanh niên yêu nước, cụ tham gia lực lượng du kích xã rồi làm nhiệm vụ trong lực lượng biên phòng địa phương. Sau này, do yêu cầu nhiệm vụ mới, cụ được điều động lên Địa không quân Trà Ôn suốt 18 tháng trước khi tiếp tục chuyển lên tỉnh rồi về Trung ương công tác.

Trong suốt những năm tháng chiến đấu, cụ từng thuộc Trung đoàn 306 rồi sau đó là Trung đoàn 318 của quân giải phóng miền Nam. Đơn vị của cụ hoạt động chủ yếu ở Trà Vinh và Vĩnh Long, từng bước xây dựng căn cứ cách mạng, giải phóng nhiều vùng chiến lược quan trọng.

Khi nhắc về quãng thời gian ấy, cụ nhớ nhất là những ngày thiếu ăn, thiếu ngủ giữa chiến trường ác liệt. Có những lúc đơn vị bị bao vây, không ai tiếp tế, anh em phải ăn khoai mì để cầm hơi. Nhiều khi phải đi xin từng chén cơm, từng ngụm nước từ bà con nhân dân.

Cụ kể, ở vùng Dương Hải của Trà Vinh, đơn vị từng rơi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Giữa cái đói và sự truy quét gắt gao của địch, anh em vẫn động viên nhau bằng những câu hô vang:

“Quyết thắng! Quyết thắng! Quyết hoàn thành nhiệm vụ Đảng và Nhà nước giao cho!”

Ánh mắt cụ chùng xuống khi nhớ lại thời kỳ quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn phong tỏa lương thực ở Rừng Mắm – Trà Vinh. Đồng bào bị cấm tiếp tế cho cách mạng, ai mang gạo hay thức ăn đều có thể bị bắt hoặc bỏ tù.

Không còn gì để ăn, các chiến sĩ phải chẻ trái dừa đước lấy nước chia nhau từng ngụm nhỏ. Một trái dừa chia cho nhiều người. Có hôm, ba đồng chí mới được uống chung một trái. Một hộp kem đánh răng cũng phải dùng dè sẻn cho cả tiểu đội.

Giữa bom đạn, đói khát và bệnh tật, nhiều người đã bật khóc nhưng chưa ai từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Tất cả đều mang trong lòng quyết tâm:

“Thà chết đứng chứ không chịu làm nô lệ.”

Cụ Nguyễn Văn Bảo từng là Trung đội trưởng phụ trách nhiều địa bàn ở Trà Ôn, Tam Bình, Cầu Kè. Trong những năm tháng bình định ác liệt, cụ cùng đồng đội nhiều lần bí mật luồn sâu vào căn cứ địch để chiến đấu và xây dựng cơ sở cách mạng.

Có thời điểm quân địch tuyên bố sẽ tiêu diệt toàn bộ lực lượng của Trung đoàn 3. Trực thăng, xe quân sự và lính địch liên tục càn quét. Bộ đội ta vừa đói vừa thiếu vũ khí nhưng vẫn kiên cường chiến đấu bằng súng thô sơ, dao găm, mã tấu.

Nhiều trận đánh diễn ra trong đêm tối. Các chiến sĩ phải băng đồng, lội sình, băng qua từng xóm nhỏ giữa làn đạn dày đặc. Có người trà trộn vào hàng ngũ địch để hoạt động bí mật, nếu bị phát hiện sẽ bị tra khảo vô cùng dã man.

Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần yêu nước và khát vọng giải phóng dân tộc.

Rồi ngày 30 tháng 4 năm 1975 cũng đến.

Khi nhắc về ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, gương mặt cụ ánh lên niềm vui khó tả. Cụ nói hôm ấy không ai ngủ được. Người dân và chiến sĩ ôm chầm lấy nhau trong tiếng reo hò chiến thắng. Những lá cờ giải phóng tung bay khắp nơi sau bao năm chiến tranh gian khổ.

Đối với cụ, hòa bình hôm nay là thành quả được đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người.

Cuối câu chuyện, cụ nhẹ nhàng nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, không quên công lao của cha ông đi trước.

Cụ nói:

“Ngày xưa đánh Mỹ đã khó, giữ được độc lập còn khó hơn. Các con, các cháu bây giờ được học hành đầy đủ hơn tụi tôi ngày trước rất nhiều. Phải cố gắng học tập, sống có trách nhiệm và luôn nhớ rằng độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.”

Lời kể của cụ Nguyễn Văn Bảo không chỉ là ký ức của một người lính già mà còn là lời nhắc nhở đầy xúc động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh của cả một thế hệ vì độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn