MỘT THỜI HOA LỬA”-DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH
MỘT THỜI HOA LỬA”-DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH
Liệt sĩ Nguyễn Tiến Cường sinh năm 1952, là một chàng trai Hà Nội. Năm 1972, anh cùng 1 lúc nhận được cả giấy báo đậu Đại học tổng hợp và giấy gọi nhập ngũ. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cũng như lớp học sinh, sinh viên Hà Nội ngày ấy, chàng trai trẻ đã " xếp bút nghiên" lên đường vào Nam chiến đấu, và được tăng cường vào chiến trường Quảng Trị. Lá thư cuối cùng liệt sĩ Nguyễn Tiến Cường viết về cho gia đình khi đang bên bờ Nam của dòng sông Thạch Hãn. Sau này nhận giấy báo tử, bố mẹ và các em đã nhiều lần vào Quảng Trị để tìm hài cốt anh, nhưng tất cả đều vô vọng. Bố mẹ liệt sĩ Nguyễn Tiến Cường lần lượt qua đời, song mỗi năm cứ vào tháng 7, các em gái đều vào đây thắp hương tưởng nhớ anh trai bên dòng sông Thạch Hãn.
Vùng đất Quảng Trị đau thương và hào hùng hôm nay đã vươn lên mạnh mẽ với một sức sống mới. Sự bình yên đang hiện hữu ở Thành Cổ, với sắc xanh bất tận của cỏ cây hoa lá. Những cựu chiến binh từng đi qua mùa hè ác liệt ở Thành Cổ Quảng Trị năm 1972, nay cũng đã vào độ tuổi "cổ lai hi". Họ bên nhau trong thinh lặng, để được đắm mình vào kí ức về một thời hoa lửa…
Giữa không gian ngào ngạt khói hương của Thành Cổ, lời hát cất lên từ trái tim, là tiếng lòng thổn thức của những người lính khi hồi tưởng về đồng đội đã ngã xuống, như lời thơ của tác giả Phan Đình Lân: "Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi/ Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ/ Trời Quảng Trị trong xanh và lộng gió/ Ru mãi bài ca bất tử đến vô cùng"…
Chiến tranh đã lùi xa tròn nửa thế kỉ. Nhưng những câu chuyện về máu và hoa trong "mùa hè đỏ lửa" năm 1972 sẽ còn được kể lại, nối dài vô tận, là bản hùng ca bất diệt của một thế hệ biết dấn thân và biết hi sinh cho lí tưởng cao cả: vì hòa bình, độc lập, tự do của dân tộc. Khúc tráng ca Thành Cổ được viết bằng máu của biết bao người con ưu tú, sẽ mãi trường tồn với thời gian...


