Thân nhân liệt sĩ, người có công

Một thời hoa lửa đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng

Thông tin đang được cập nhật

Đồng Nai10/06/2026Đoàn xã Minh Đức (Đoàn xã Minh Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một thời hoa lửa đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng

Có những ngày tháng đi qua đời người như một cái chớp mắt, nhưng cũng có những khoảnh khắc đọng lại thành thiên thu, hóa thành biểu tượng thiêng liêng soi sáng cho nhiều thế hệ. Những câu chuyện không xuất hiện trong sách giáo khoa, cũng chẳng được nhắc đến bằng những dòng chữ nổi bật, nhưng vẫn âm thầm tồn tại trong ký ức của mỗi gia đình, mỗi miền quê, hay trong những kỷ vật đã bạc màu theo năm tháng. Trước đây, tôi từng cho rằng lịch sử là điều gì đó rất xa vời. Thế nhưng, khi được nghe kể chuyện và nhìn thấy những dấu tích còn lưu lại của ông Đặng Văn Rước – người lính từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc tôi mới cảm nhận được lịch sử thật gần gũi và sống động biết bao.

Tôi được nghe kể lại rằng đó là quãng thời gian khói lửa chiến tranh bao trùm khắp nơi, khi những đoàn quân ngày đêm băng qua núi cao, rừng sâu để làm nhiệm vụ. Giữa chiến khu ác liệt, ranh giới giữa sự sống và hi sinh luôn vô cùng mong manh. Vào giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào thời kỳ quyết liệt nhất, ông đã tham gia lực lượng thanh niên xung phong để chiến đấu và phục vụ chiến đấu cứu nước.

Khoảng thời gian ấy chất chứa biết bao khó khăn, thiếu thốn và hiểm nguy. Ông cùng đồng đội tham gia phát đường, chuyên chở lương thực, sửa chữa mặt đường và khắc phục hậu quả sau những trận bom để bảo đảm tuyến vận chuyển luôn thông suốt. Dù công việc diễn ra âm thầm, nhưng hiểm họa chiến tranh luôn rình rập từng giờ từng phút. Có những đêm vượt đường trong mưa rừng tầm tã, những ngày nắng gắt đến bỏng da thịt, và cũng có lúc cái chết chỉ còn cách trong gang tấc.

Không dùng những từ ngữ hoa mỹ, không có những lý luận đao to búa lớn, ông kể lại cái thuở mười chín, đôi mươi của mình – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Ngày ấy, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã gác lại bút nghiên, từ biệt mẹ già, xếp lại những ước mơ giản dị của chàng thanh niên mới lớn để khoác lên mình màu áo lính. Hành trang ra trận của thế hệ ông lúc bấy giờ thật giản dị, chỉ có chiếc ba lô cóc sờn vai, chiếc mũ tai bèo và một trái tim rực cháy khát vọng hòa bình. Với ông, lý tưởng sống ngày ấy thật rõ ràng và thanh khiết: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Ông nhắn nhủ rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên có sẵn, mà nó được đổi bằng xương máu, bằng tuổi thanh xuân tinh khôi của hàng vạn người con đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi: "Chúng tôi chiến đấu, giữ từng tấc đất, từng căn hầm không phải vì danh vọng, mà vì biết rằng sau lưng mình là quê hương, là gia đình và là tương lai tự do của các cháu ngày hôm nay".

Những năm tháng “thời hoa lửa” đã dần lùi xa theo dòng thời gian, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước và tinh thần kiên cường năm ấy vẫn chưa bao giờ vụt tắt. Nó vẫn âm ỉ cháy trong từng kỷ vật cũ kỹ, trong ký ức của những con người từng đi qua chiến tranh và tiếp tục được gìn giữ trong trái tim của thế hệ trẻ hôm nay.Từ hôm ấy, tôi như được tiếp thêm nguồn sức mạnh to lớn, tự hứa với lòng mình sẽ quyết tâm học tập, rèn luyện để xứng đáng với dòng máu anh hùng của cha ông, chung tay gìn giữ và dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, phồn vinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn