Một thời hoa lửa – Hà Văn Hành: Nỗi nhớ quê nhà trong ba lô người lính
Trong những năm tháng xa quê, Hà Văn Hành luôn mang theo trong lòng hình ảnh thôn Minh Nội.
Quê hương đối với người lính không chỉ là nơi mình sinh ra. Quê hương còn là lý do để họ cố gắng vượt qua những ngày tháng gian khổ.
Mỗi khi có dịp nghỉ ngơi, Hành thường nghĩ đến gia đình. Ông nhớ con đường làng, nhớ những mùa làm nương, nhớ tiếng nói của bà con trong bản và những bữa cơm gia đình giản dị.
Thời chiến, việc nhận được một lá thư từ quê nhà là niềm vui rất lớn. Một vài dòng chữ ngắn ngủi cũng đủ khiến người lính cảm thấy quê hương đang ở rất gần.
Có những lúc nhớ nhà da diết, nhưng Hành hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình và những người dân đang mong chờ ngày hòa bình. Nghĩ vậy, ông lại tự động viên bản thân tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Chiến tranh đã lấy đi của tuổi trẻ nhiều thứ. Những người lính phải xa gia đình, xa người thân, sống trong điều kiện thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy. Nhưng chính những thử thách ấy cũng làm cho tình yêu quê hương trở nên sâu sắc hơn.
Ngày trở về, đứng trước cảnh núi rừng và bản làng quen thuộc, Hành mới cảm nhận rõ giá trị của hai chữ “bình yên”.
Ông trở về với gia đình, với quê hương Minh Nội, mang theo những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ.
Những năm tháng ấy đã qua rất lâu, nhưng mỗi khi kể chuyện, ông vẫn nhớ rõ cảm giác của người lính khi lần đầu được nhìn thấy quê hương sau những ngày xa cách.
Đó là niềm vui không dễ diễn tả bằng lời – niềm vui của một người đã đi qua chiến tranh và được trở về sống giữa những người thân yêu.



