MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG QUÊN
“MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG QUÊN”
Cùng được lắng nghe và trò chuyện với Bác Hoàng Dũng Mềnh sinh ngày 01 tháng 01 năm 1963, tại thôn Thôm Luông, xã Thượng Nông, tỉnh Tuyên Quang sinh ra trên một miền quê yên bình, nơi núi đồi trầm mặc và con người chân chất, nghĩa tình. Tuổi thơ của bác lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, khi dư âm chiến tranh vẫn hằn sâu trên từng mái nhà, thửa ruộng.

Tháng 7 năm 1980, vừa tròn mười bảy tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác Hoàng Dũng Mềnh lên đường nhập ngũ. Bác được biên chế vào Trung đoàn 122, Sư đoàn 313, trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên – một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.

Vị Xuyên những năm ấy là “chảo lửa”. Núi đá dựng đứng, rừng sâu thăm thẳm, ngày đêm rung chuyển bởi pháo kích và bom đạn. Người lính không chỉ đối mặt với kẻ thù mà còn phải chiến đấu với đói rét, bệnh tật và sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Trong hoàn cảnh ấy, bác Mềnh cùng đồng đội đã bám trụ nơi tuyến đầu, giữ từng mỏm đá, từng tấc đất bằng ý chí kiên cường và lòng yêu nước son sắt.
Có những đêm phục kích giữa sương mù đặc quánh, có những ngày hành quân dưới mưa pháo, cái sống – cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng cũng chính nơi chiến trường khốc liệt đó, tình đồng đội nảy nở như những bông hoa mọc lên từ đá. Chia nhau ngụm nước, mẩu lương khô, che chắn cho nhau trước làn đạn – tất cả trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.
Sau gần năm năm gắn bó với quân ngũ, tháng 5 năm 1985, bác Hoàng Dũng Mềnh phục viên, trở về quê hương Thượng Nông. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng thời hoa lửa vẫn in đậm trong tâm trí bác như một phần máu thịt không thể tách rời.
Trở lại đời thường, bác tiếp tục sống giản dị, cần mẫn như bao người dân quê khác. Bác ít khi nói về chiến công, càng không nhắc nhiều đến gian khổ, nhưng trong ánh mắt trầm lặng ấy luôn ánh lên niềm tự hào của một người đã từng đứng nơi tuyến lửa, góp phần bảo vệ từng đường biên, cột mốc của Tổ quốc.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng ký ức về những người lính như bác Hoàng Dũng Mềnh vẫn còn mãi. Đó là ký ức của sự hy sinh thầm lặng, của tuổi trẻ gửi lại nơi biên cương, để hôm nay đất nước được yên bình, quê hương được xanh lại màu lúa, màu ngô.
Bác – và những đồng đội năm xưa – chính là những bông hoa nở trong lửa đạn, lặng lẽ mà bền bỉ, để hương sắc còn mãi với non sông.
Tuổi trẻ xã Thượng Nông nói riêng và tuổi trẻ Việt Nam nói chung suốt đời nhớ ơn đến bác và các đồng đội của bác đã hy sinh tuổi thanh xuân để gì giữ trọn vẹn lãnh thổ dất nước Việt Nam Xã hội Chủ Nghĩa.



