Cựu chiến binh

MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Câu chuyện tái hiện một thời kỳ chiến tranh ác liệt nhưng đầy lý tưởng – “thời hoa lửa” của người lính Trường Sơn, nơi tuổi trẻ gắn liền với bom đạn và lòng yêu nước.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ông Nguyễn Đức Tấng thường gọi đó là “một thời hoa lửa”. Đó là quãng thời gian vừa dữ dội, khốc liệt, vừa rực rỡ bởi lý tưởng và tinh thần cống hiến của tuổi trẻ.

Thời hoa lửa của ông bắt đầu khi rời quê hương Thọ Vân để lên đường nhập ngũ. Tuổi trẻ khi ấy chưa kịp trải nghiệm nhiều điều của cuộc sống, đã phải đối mặt với chiến tranh. Bom đạn trở thành điều quen thuộc, cái chết luôn cận kề. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, con người lại sống rất chân thành và gắn bó.

Ông kể rằng, giữa chiến trường ác liệt, tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ coi nhau như ruột thịt, sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng chỗ trú ẩn. Những khoảnh khắc ấy khiến chiến tranh bớt đi phần nào khắc nghiệt.

Thời hoa lửa cũng là thời của những ước mơ giản dị. Người lính mơ về ngày đất nước hòa bình, mơ được trở về quê hương, mơ một cuộc sống yên bình bên gia đình. Chính những ước mơ ấy đã giúp họ vượt qua sợ hãi và gian khổ.

Dù đã nhiều năm trôi qua, ký ức về thời hoa lửa vẫn in đậm trong tâm trí ông. Đó là quãng đời không thể nào quên, bởi nó đã rèn giũa ông thành con người của hôm nay. Một con người từng trải, thấu hiểu giá trị của hòa bình và luôn trân trọng quá khứ.

“Một thời hoa lửa” đã khép lại, nhưng những gì nó để lại vẫn sống mãi trong ký ức và trong lịch sử dân tộc. Qua câu chuyện của ông Nguyễn Đức Tấng, thế hệ sau càng hiểu rõ hơn về một thời đã qua và càng thêm tự hào về truyền thống anh hùng của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn