Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Một thời hoa lửa - Kí ức Trường Sơn

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Thị Anh Thư (Xã Hải Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Một thời hoa lửa-Kí ức Trường Sơn

Tác giả: Nguyễn Thị Anh Thư- Phó bí thư chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Nguyễn Văn Thuyên

-Năm Sinh:1952

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của các cựu chiến binh vẫn luôn nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình và sự hy sinh cao cả của cha ông. Mỗi lần được nghe kể về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tôi càng thêm biết ơn những người đã cống hiến cả tuổi xuân vì độc lập, tự do của dân tộc. Trong số đó, câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Thuyên đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc.

Bác Nguyễn Văn Thuyên nhập ngũ năm 1968 khi mới mười sáu tuổi. Ngày lên đường, bác tạm biệt gia đình với lời hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó. Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn – tuyến đường huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men từ miền Bắc vào miền Nam.

Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày, đơn vị phải ẩn mình trong rừng để tránh máy bay địch. Ban đêm, mọi người tranh thủ sửa đường, lấp hố bom và dẫn đường cho các đoàn xe vượt qua những khu vực nguy hiểm. Bom đạn trút xuống liên tục, nhưng các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ, quyết tâm giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.

Một kỷ niệm mà bác Thuyên không bao giờ quên là vào năm 1970, khi đơn vị đang hộ tống một đoàn xe qua trọng điểm bị đánh phá ác liệt. Máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom liên tiếp. Một chiếc xe bốc cháy, nhiều chiến sĩ bị thương. Không ngần ngại, bác cùng đồng đội lao vào cứu người giữa khói lửa. Sau trận bom, nhiều người được cứu sống, nhưng người đồng đội thân thiết của bác đã anh dũng hy sinh. Đó là mất mát lớn mà bác luôn mang theo trong suốt cuộc đời.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác Nguyễn Văn Thuyên trở về quê hương với những vết thương còn in dấu trên cơ thể. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bác vẫn luôn lạc quan, chăm chỉ lao động và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Bác thường xuyên gặp gỡ học sinh, đoàn viên để kể về những năm tháng chiến đấu, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử và trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng chiến tranh không chỉ là những con số hay sự kiện trong sách vở, mà còn là biết bao sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Họ đã đánh đổi tuổi trẻ, hạnh phúc cá nhân và thậm chí cả tính mạng để bảo vệ Tổ quốc.

Là thế hệ trẻ, chúng ta cần ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sĩ và các cựu chiến binh, ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống và những người đã cống hiến cả cuộc đời cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một thời hoa lửa - Kí ức Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa