MỘT THỜI HOA LỬA - LÊ VĂN BẢY
MỘT THỜI HOA LỬA - LÊ VĂN BẢY Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những con người bình dị nhưng mang trong mình tinh thần kiên cường của cả một thế hệ. Họ đã bước qua tuổi trẻ giữa bom đạn chiến tranh, lấy máu xương mình đổi lấy hòa bình hôm nay. Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Văn Bảy – người lính tình nguyện từng chiến đấu trên chiến trường Campuchia – là một lát cắt chân thực, xúc động về sự hy sinh thầm lặng ấy, để từ đó nhắc nhở chúng ta trân trọng hơn giá trị của độc lập, tự d
Sinh ngày 30/6/1963, chàng thanh niên Lê Văn Bảy lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc vào một ngày tháng 3 năm 1984 tại quê nhà huyện Thạnh Hưng(nay là xã Tân Khánh Trung, tỉnh Đồng Tháp). Đó là những năm tháng mà biên giới Tây Nam vẫn chưa yên tiếng súng, nhưng nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất bạn Campuchia đang vẫy gọi khiến anh quyết tâm lên đường.
Bác Bảy thuộc biên chế Đơn vị C10-D3-F309, xuất thân từ lính Quân khu 9 nhưng khi sang Campuchia bác được chuyển qua chiến đấu trong đội hình của Quân khu 7. Địa bàn hoạt động chính của bác là tại tỉnh Battambang(Bắc-tam-bon), một trong những mặt trận khốc liệt nhất thời bấy giờ. Trong ký ức của bác, đó là những cung đường rừng đầy hiểm nguy. Đường hành quân qua những ngọn núi âm u với nơi đóng quân xung quanh dày đặc mìn và các loại thuốc nổ, chỉ cần một lần sẩy chân cũng phải trả giá đắt. Ông cùng các đồng đội phải luôn tuần tra đảm bảo không có cuộc tấn công bất ngờ nào xảy ra. Theo ông cái khó trong nhiệm vụ là phải che giấu những dấu vết tuần tra của phe ta. Hầu hết những con đường ấy đều là đường mòn đất, mỗi lần trời mưa thì phải đi đường khác vì dấu chân in lại sẽ làm lộ những tuyến đường then chốt. Nhưng điều đáng sợ không chỉ dừng lại ở đó, những cơn sốt rét rừng luôn âm thầm bào mòn sức lực người lính. Ông bảo: “Quân ta qua bên ấy chết không vì súng đạn, bom mìn thì cũng chết vì sốt rét rừng. Có người hôm trước vẫn cười nói khỏe mạnh, hôm sau đã nằm đó chịu hành hạ bởi nó.”
Trong xuyên suốt thời gian hoạt động bên Campuchia, ông Bảy cũng tham gia vào các hoạt động huấn luyện binh lính Campuchia và dẫn quân ta hành quân sang nơi tập kết. Trong đó, theo ông phần lớn các những người lính ông đưa đi tập kết thuộc 2 tỉnh An Giang và Đồng Tháp. Khi kể, ông ví von những người lính trẻ vác súng mà cứ để nòng chạm đất, khiến chúng tôi cười rộn rã.
Ngày 28/11/1984 đã trở thành một dấu mốc không bao giờ quên trong cuộc đời binh nghiệp của bác. Trong một lần đi công tác tại Battambang, bác không may giẫm phải mìn. Tiếng nổ chát chúa giữa rừng sâu đã cướp đi của bác một phần thân thể, một phần cẳng chân phải nổ đau lúc ấy không cánh nào tả xiết. Dẫu thế đó Bác Bảy vẫn không khuất chân, ý chí người lính, một đứa con của Tổ quốc, Bác kể: “Lúc nổ xong bác vẫn giữ tỉnh táo cố gắng băng bó vết thương, uống thuốc rồi gọi cho viện quân.”. Hơn thế nữa, dù bị thương bác cũng không quên dùng lưỡi lê trên bán súng để cố móc lên hết những trái mìn còn lại xung quanh lên và cố gắng gỡ hết thuốc súng bên trong để những người anh em phía sau không bị giẫm phải .
Nỗi đau thể xác tột cùng và sự hy sinh máu xương ấy là minh chứng rõ nét nhất cho sự khốc liệt của chiến tranh. Sau đó, bác được đưa về điều dưỡng tại Đoàn An dưỡng 44 Bình Minh, Cửu Long (nay là Vĩnh Long) để hồi phục sức khỏe.
Ngày 15/6/1985, bác Lê Văn Bảy chính thức xuất ngũ, trở về đời thường với danh hiệu thương binh. Những dòng ký ức rời rạc nhưng tình thần nhiệt huyết trong đôi mắt của người cựu chiến binh ấy vẫn như hôm qua. Một cái chân gửi lại chiến trường Campuchia năm , nhưng tinh thần người lính tình nguyện vẫn mãi vẹn nguyên, sáng ngời như ánh sáng của ánh bình minh.
Thời gian có thể làm phai mờ những dấu chân hành quân nơi rừng sâu biên giới, nhưng không thể xóa nhòa tinh thần quả cảm và sự hy sinh của những người lính như bác Lê Văn Bảy. Một phần thân thể đã nằm lại chiến trường, nhưng ý chí và lòng yêu nước của bác vẫn vẹn nguyên theo năm tháng. Nhìn lại những năm tháng hoa lửa ấy, chúng ta càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải điều hiển nhiên, mà là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của bao thế hệ đi trước. Thế hệ trẻ hôm nay cần sống có trách nhiệm, học tập, rèn luyện và hành động thiết thực để gìn giữ, bảo vệ và tiếp nối giá trị thiêng liêng của hòa bình mà cha anh đã dày công vun đắp.


