Một thời hoa lửa – một đời bình dị
Có những con người đã đi qua chiến tranh mà khi trở về lại chọn cho mình một cuộc sống thật bình dị. Họ không nói nhiều về những gian khổ đã trải qua, nhưng phía sau dáng vẻ của một người nông dân hôm nay là cả một quãng đời tuổi trẻ đã từng gửi lại nơi những tuyến đường bom đạn.
Có những con người đã đi qua chiến tranh mà khi trở về lại chọn cho mình một cuộc sống thật bình dị. Họ không nói nhiều về những gian khổ đã trải qua, nhưng phía sau dáng vẻ của một người nông dân hôm nay là cả một quãng đời tuổi trẻ đã từng gửi lại nơi những tuyến đường bom đạn.
Ông Nguyễn Trọng Phiên, sinh ngày 07/10/1950, quê tại xã Thiệu Hóa, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, nay là xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa. Hiện ông sinh sống tại thôn Thái Hòa, xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa.
Từ quê hương lên đường
Tháng 4 năm 1969, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chàng trai trẻ Nguyễn Trọng Phiên đã lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
Ông thuộc đơn vị C2352 – N235 – P31 – BXD67, hoạt động chủ yếu tại Quảng Bình.
Công việc của ông là làm đường.
Đó là những năm tháng mà mỗi con đường mở ra đều mang theo biết bao mồ hôi và sự hiểm nguy. Những người thanh niên xung phong phải bám trụ giữa chiến trường, sửa đường, mở đường, khắc phục những đoạn đường bị bom đạn tàn phá để bảo đảm giao thông phục vụ chiến đấu.
4
Ba năm tám tháng trên tuyến đường lửa
Từ tháng 4/1969 đến tháng 12/1972, ông Nguyễn Trọng Phiên đã có gần 4 năm gắn bó với lực lượng thanh niên xung phong.
Gần bốn năm – một quãng thời gian không quá dài của một đời người, nhưng đó lại là những năm tháng tuổi trẻ đầy dấu ấn.
Giữa Quảng Bình những năm chiến tranh, những người thanh niên xung phong ngày ấy phải đối mặt với bom đạn, gian khổ và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Nhưng trong gian khó, họ vẫn có tình đồng đội, có niềm tin và có ý chí hoàn thành nhiệm vụ.
Có những ngày làm việc dưới nắng nóng. Có những đêm phải khẩn trương khắc phục đường sá. Có những lúc tiếng bom khiến mặt đất rung chuyển, nhưng công việc vẫn phải tiếp tục.
Bởi phía sau mỗi cung đường là những đoàn xe, những người lính và những nhiệm vụ đang chờ phía trước.
Ông Nguyễn Trọng Phiên cùng đồng đội đã góp sức mình bằng những công việc tưởng chừng rất bình thường: làm đường, giữ đường và bảo đảm cho những tuyến giao thông được thông suốt.
Chính những công việc thầm lặng ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh của hậu phương và tiền tuyến trong những năm tháng chiến tranh.
Rời màu áo thanh niên xung phong
Tháng 12/1972, sau gần bốn năm làm nhiệm vụ, ông Phiên rời lực lượng thanh niên xung phong và trở về quê hương.
Từ đó, ông trở lại cuộc sống của một người nông dân, làm ruộng tại địa phương.
Chiến tranh lùi xa.
Những cung đường năm xưa đã thay đổi. Những đồng đội mỗi người một nơi. Thời gian cũng dần phủ lên mái tóc màu bạc.
Nhưng ký ức về những năm tháng thanh xuân nơi chiến trường vẫn còn đó.
Đó là ký ức về những ngày tháng tuổi trẻ được sống giữa tình đồng chí, đồng đội; về những cung đường đầy gian khó; về một thế hệ đã không tiếc tuổi xuân khi đất nước cần.
Một thời hoa lửa – một đời bình dị
Ngày hôm nay, ông Nguyễn Trọng Phiên trở về với cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Ông vẫn là người nông dân gắn bó với ruộng đồng.
Nhưng trong cuộc đời bình dị ấy có một chương rất đặc biệt – chương của những năm tháng thanh niên xung phong.
Ông không có những câu chuyện được kể bằng những lời hoa mỹ. Điều còn lại là dấu ấn của một người đã từng góp sức trên những tuyến đường chiến tranh, cùng đồng đội vượt qua những tháng ngày gian khổ.
Có một thời tuổi trẻ,
Người ta rời quê hương khi đất nước còn khói lửa.
Có những con đường được mở bằng mồ hôi,
Có những cung đường được giữ bằng lòng quả cảm.
Và có những người trở về,
lặng lẽ làm ruộng giữa quê hương thanh bình,
mang theo ký ức về một thời hoa lửa không bao giờ phai.



