MỘT THỜI HOA LỬA – MỘT ĐỜI CỐNG HIẾN
Có những con người đã đi qua chiến tranh mà chẳng bao giờ nhận mình là anh hùng. Họ chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến, coi những năm tháng tuổi trẻ giữa bom đạn là điều rất đỗi bình thường. Với tôi, hình ảnh ấy hiện lên rõ nhất qua câu chuyện của bà Đào Thị Bảy – một cựu Thanh niên xung phong mà tôi có dịp gặp trong một lần đến thăm các hội viên cựu Thanh niên xung phong tại phường Tây Hiếu.

MỘT THỜI HOA LỬA – MỘT ĐỜI CỐNG HIẾN
Người viết: Đào Thị Hoài Thương
Bí thư chi đoàn khối 250
Nhân vật khai thác thông tin:
Đồng chí: Đào Thị Bảy, Cựu Thanh niên xung phong
Địa chỉ: Khối 250, phường Tây Hiếu, tỉnh Nghệ An
Có những con người đã đi qua chiến tranh mà chẳng bao giờ nhận mình là anh hùng. Họ chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến, coi những năm tháng tuổi trẻ giữa bom đạn là điều rất đỗi bình thường. Với tôi, hình ảnh ấy hiện lên rõ nhất qua câu chuyện của bà Đào Thị Bảy – một cựu Thanh niên xung phong mà tôi có dịp gặp trong một lần đến thăm các hội viên cựu Thanh niên xung phong tại phường Tây Hiếu.
Năm ấy, bà vừa tròn mười tám tuổi. Đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Ngày khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong, bà chỉ kịp ôm mẹ thật chặt rồi lên đường. Không ai biết ngày trở về sẽ là bao giờ, càng không ai dám chắc mình còn có thể trở về.
Nhiệm vụ của đơn vị bà là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược và bảo đảm giao thông thông suốt trên những tuyến đường chiến lược tại Ngã 3 Đồng Lộc. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm làm việc dưới ánh trăng hoặc ánh đèn dầu được che kín. Có những đêm vừa lấp xong hố bom thì loạt bom khác lại trút xuống.
Bà kể:
"Chúng tôi không có khái niệm sợ hãi. Chỉ sợ đường bị tắc, xe không qua được, tiền tuyến thiếu lương thực và đạn dược."
Có lần, sau một trận bom dữ dội, đơn vị mất liên lạc với một tổ công tác. Không ai bảo ai, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi lao vào khói bụi tìm đồng đội. Có người bị thương vẫn tiếp tục làm việc. Có người mãi mãi nằm lại giữa núi rừng, tuổi thanh xuân gửi trọn cho Tổ quốc.
Mỗi lần nhắc đến đồng đội, giọng bà chùng xuống. Trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ vẫn còn lưu giữ những bức thư đã úa màu, vài tấm ảnh đen trắng và chiếc khăn tay thêu dở của người bạn thân chưa kịp trao cho mẹ trước ngày hy sinh.
Chiến tranh kết thúc. Đất nước thống nhất. Bà trở về quê hương với trên người là những vết thương và hành trang là ký ức không thể nào quên. Những năm đầu hòa bình vô cùng gian khó. Bà cùng chồng khai hoang, làm ruộng, nuôi con. Dẫu cuộc sống còn thiếu thốn, bà chưa từng than phiền. Bà luôn nói:
"Được sống trong hòa bình là hạnh phúc lớn nhất."
Nghỉ hưu, bà vẫn không cho phép mình nghỉ ngơi. Bà tham gia Hội Cựu Thanh niên xung phong phường Tây Hiếu, tích cực vận động xây dựng quỹ nghĩa tình đồng đội, thăm hỏi hội viên có hoàn cảnh khó khăn, tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Nhiều trường học trong địa phương thường mời bà đến nói chuyện truyền thống. Mỗi lần đứng trước học sinh, bà không kể nhiều về gian khổ hay mất mát. Điều bà muốn gửi gắm là giá trị của lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm của tuổi trẻ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bà thường hỏi các em:
"Các cháu không phải cầm súng như thế hệ chúng tôi. Nhưng các cháu có trách nhiệm học tập thật tốt, sống trung thực, biết yêu thương và cống hiến để đất nước ngày càng phát triển."
Những lời nói giản dị ấy khiến cả hội trường lặng đi. Không cần những bài diễn văn hùng hồn, chính cuộc đời bà đã là một bài học lớn về lòng yêu nước.
Ở tuổi ngoài tám mươi, mái tóc đã bạc trắng, bước chân không còn nhanh nhẹn, nhưng mỗi dịp kỷ niệm Ngày truyền thống lực lượng Thanh niên xung phong, bà vẫn chỉnh tề trong bộ quân phục màu xanh đã sờn vai, cẩn thận gắn từng tấm huy hiệu rồi đến gặp những người đồng đội còn lại. Họ ngồi bên nhau, ôn lại những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nhắc tên những đồng đội đã mãi mãi tuổi đôi mươi.
Bà bảo:
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không bao giờ mất. Chúng tôi mong nhất là thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình, gìn giữ độc lập và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh."
Rời ngôi nhà nhỏ của bà trong buổi chiều đầy nắng, tôi cứ nghĩ mãi về câu nói ấy. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của những người Thanh niên xung phong năm nào. Họ đã sống một thời rực lửa để đất nước có một tương lai bình yên.
"Một thời hoa lửa – Một đời cống hiến" không chỉ là tên của bài viết này mà còn là chân dung của cả một thế hệ. Họ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho Tổ quốc, và khi hòa bình lập lại, họ vẫn tiếp tục cống hiến bằng sự tận tụy, nghĩa tình và tinh thần trách nhiệm.
Mỗi chúng ta hôm nay có thể không trải qua chiến tranh, nhưng hoàn toàn có thể tiếp nối ngọn lửa ấy bằng cách học tập tốt, lao động sáng tạo, sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và quê hương. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những cựu Thanh niên xung phong – những con người đã viết nên những trang sử đẹp bằng cả tuổi xuân của mình.



