Cựu chiến binh

Một thời hoa lửa – Một đời tự hào

Tuyên Quang03/07/2026Cao Thị Phương (Đoàn xã Hùng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhìn lại tấm ảnh đã bạc màu đặt trên bàn, ông Đàm Hải (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) vẫn nhận ra những gương mặt trẻ tuổi của mình và đồng đội năm xưa. Những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi với ánh mắt đầy niềm tin, khoác trên vai màu áo lính và sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên.

Đó là một thời hoa lửa.

Những năm tháng ấy, tuổi thanh xuân của họ không gắn với những con đường bình yên, mà gắn với những cánh rừng, những trận địa, những đêm hành quân trong mưa gió và những ngày đối mặt với hiểm nguy.

Ông Hải nhớ nhất là tình đồng đội giữa chiến trường. Trong những lúc khó khăn nhất, người lính luôn có nhau. Một nắm cơm sẻ đôi, một ngụm nước nhường bạn, một lời động viên giữa lúc mệt mỏi cũng đủ trở thành nguồn sức mạnh để vượt qua gian khổ.

Có những người bạn đã cùng ông đi qua bao chặng đường, nhưng không thể cùng ông trở về. Họ nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau gia đình, quê hương và những ước mơ còn dang dở.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm ấy nay mái tóc đã bạc. Có người trở thành người nông dân, người công nhân, người tiếp tục đóng góp cho quê hương trên nhiều lĩnh vực. Nhưng trong sâu thẳm trái tim họ, ký ức về một thời cầm súng vẫn luôn sống mãi.

Mỗi dịp gặp lại đồng đội cũ, câu chuyện lại trở về những năm tháng gian khó. Họ nhắc tên những người đã hy sinh, kể lại những kỷ niệm tưởng như đã ngủ quên theo thời gian. Có nụ cười, có nước mắt, có cả những khoảng lặng dành cho những người không còn ngồi bên cạnh.

Ông Hải thường nói với con cháu:

“Chúng ta không mong chiến tranh xảy ra, nhưng nếu Tổ quốc cần, thế hệ chúng tôi đã không tiếc tuổi trẻ của mình.”

Với ông, điều tự hào nhất không phải là những chiến công lớn lao, mà là đã từng được đứng trong hàng ngũ những người lính, được cùng đồng đội bảo vệ quê hương và giữ trọn lời thề với đất nước.

Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng tinh thần của những con người năm ấy vẫn còn mãi. Đó là lòng dũng cảm, là tình đồng chí, là sự hy sinh và niềm tin vào ngày mai.

Bởi có những tuổi trẻ chỉ sống một lần, nhưng khi đã dành cho Tổ quốc, nó trở thành ký ức đẹp nhất của cả một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn