Cựu Thanh niên xung phong

MỘT THÒI HOA LỬA- những năm tháng đôi mươi rực rỡ

Ninh Bình19/04/2026Nguyễn Thị Hương Giang (ĐHCQ 19I)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên sinh viên: Nguyễn Thị Hương Giang

Lớp ĐHCQ 19I – Trường Đại học Điều dưỡng Nam Định

Mã sinh viên: 2301090

BÀI DỰ THI THỜI HOA LỬA

Giữa những năm tháng đôi mươi rực rỡ, khi bạn bè đồng trang lứa chọn cho mình những nhịp sống thư thả, tôi lại chọn dấn thân vào một hành trình cố gắng và không ngừng nghỉ ngơi,ngày đêm nỗ lực đến kiệt cùng. Có người từng hỏi tôi: 'Sao phải vất vả thế? Sao không tận hưởng tuổi thanh xuân này đi?' Những lúc ấy, trong tâm trí tôi chỉ vang lên một tiếng lòng duy nhất: Tôi cố gắng vì gia đình, và vì chính người phụ nữ đã gieo vào lòng tôi ngọn lửa bất diệt của lòng dũng cảm và chiến đấu hết sức mình vì quê hương đất nước. Người ấy không ai khác chính là bà nội tôi – bà Đinh Thị Lưu, nguyên Phó Chủ tịch Hội Cựu Thanh Niên Xung Phong tỉnh Ninh Bình. Bà không chỉ là một người bà yêu thương tôi hết mực , mà là một 'pho sử sống' về lòng yêu nước, là tấm gương sáng ngời đã dạy tôi hiểu rằng: Cái giá của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng thanh xuân của một thế hệ, và nhiệm vụ của tôi là phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy. Từ cô nữ sinh chuyên Văn gác bút nghiên ra trận, đến người phụ nữ gánh than nuôi con ăn học, bà đã dùng chính cuộc đời mình để viết nên định nghĩa về sự mạnh mẽ. Chính vì lẽ đó, bà là nguồn sáng, là kim chỉ nam để tôi tiếp tục dựng xây đất nước bằng tất cả sức trẻ của mình.

Ngược dòng quay về thời gian ấy, về những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bà tôi mới chỉ là một cô thiếu nữ mười sáu. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, bà khi ấy là một đóa hoa của trường cấp 3, một nữ sinh chuyên Văn với tâm hồn trong sáng và bay bổng. Dù gia cảnh nghèo khó, dù bữa cơm chỉ có khoai sắn, nhưng ý chí học tập của bà chưa bao giờ lụi tắt. Người con gái ấy luôn cố gắng học theo tư tưởng Bác Hồ, rèn luyện từng nét chữ, từng nết người với một niềm tin sắt đá rằng tri thức sẽ thay đổi vận mệnh.Thế nhưng, khi Tổ quốc lâm nguy, khi tiếng súng nổ vang rền khắp vạt rừng Trường Sơn, cô gái nhỏ ấy đã đưa ra một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời. Bà gác lại những trang văn còn dang dở, gác lại những kỳ vọng về một giảng đường tương lai để khoác lên mình màu áo xanh thanh niên xung phong. Đó không chỉ là sự từ bỏ, đó là một sự hóa thân. Từ một nữ sinh mơ mộng, bà trở thành một chiến sĩ thép trên mặt trận. Tình yêu quê hương lúc bấy giờ lớn lao hơn mọi hoài bão cá nhân, mạnh mẽ hơn mọi nỗi sợ hãi trước hòn tên mũi đạn.Chiến trường không phải là trang văn màu hồng. Nơi đó chỉ có đất đỏ, khói bom và mùi thuốc súng nồng nặc. Có những đêm sương muối phủ trắng vai gầy, đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút giờ đây chai sạn vì cầm cuốc, cầm xẻng san lấp hố bom. Tôi thường hình dung về bà trong những đêm cao điểm: giữa mưa bom bão đạn, cô gái 16 tuổi ấy vẫn đứng vững bên mép vực, làm cọc tiêu sống để dẫn đoàn xe tải tiến về phía trước.Cái "chất văn" trong bà không mất đi, nó hóa thành sức mạnh tinh thần. Những lúc đồng đội ngã xuống, bà lại là người đọc thơ, là người hát vang những bài ca cách mạng để át đi tiếng nổ của kẻ thù. Hình ảnh cô thanh niên xung phong nhỏ bé, vai mang ba lô nặng hơn trọng lượng cơ thể, vẫn mỉm cười giữa những vệt máu khô và mồ hôi đầm đìa, chính là biểu tượng đẹp nhất về một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Bà đã dùng tuổi trẻ của mình để viết nên những trang văn không phải bằng mực, mà bằng máu và nước mắt của sự can trường.

Hòa bình lập lại, tưởng rằng đôi vai ấy được nghỉ ngơi, nhưng cuộc đời lại thử thách bà bằng một trận chiến mới: trận chiến với cái nghèo và nỗi đau mất mát. Sau khi kết hôn với ông nội của tôi – một người bộ đội bước ra từ khói lửa, bà hạ sinh bốn người con. Nhưng nghiệt ngã thay, khi cô tôi mới bước chân vào đại học, ông đột ngột ra đi, để lại bà một mình giữa bốn bề gian khó.Người phụ nữ ấy đã làm gì? Bà không khóc. Bà tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh bà gánh những túi than nặng trĩu trên đôi vai gầy dọc phố Thanh Bình để kiếm từng đồng tiền cho con đi học đã trở thành một huyền thoại trong lòng tôi. Những gánh than đen nhẻm ấy chính là gánh nặng của cuộc đời, nhưng bà đã biến chúng thành những trang vở trắng, những tấm bằng đại học cho các con. Khi ấy, dù có khó khăn đến mấy, dù có vất vả đến chết đi sống lại nhưng những người con của bà vẫn phải đi học đại học. Bởi bà biết tấm bằng đại học cao quý ngày ấy sẽ làm thay đổi cuộc sống của con bà, không phải lẽo đẽo theo mẹ để xin từng miếng cơm manh áo qua ngày nữa. Và rồi để không phụ lòng bà, những người ocn ấy tốt nghiệp đại học loại giỏi và 3/4 người con đã trở thành Đảng viên ưu tú, và tiếp túc tiếp bước những công cuộc xây dựng và bảo về đất nước Việt Nam thân yêu.

Dù thời gian có lấy đi sức trẻ, nhưng nó không thể lấy đi tâm huyết của bà. Từ vị trí Trưởng hội phụ nữ đến Phó Chủ tịch Hội Cựu TNXP tỉnh Ninh Bình, bà vẫn miệt mài với các hoạt động đoàn thể. Ở cái tuổi lẽ ra phải được an nhàn bên con cháu, bà vẫn trực tiếp chủ trì các đại hội, tự tay soạn thảo công văn, cầm micro làm MC với giọng nói truyền cảm hứng như thời còn ở chiến trường.Mỗi bài báo bà viết, mỗi chương trình tưởng niệm bà tổ chức đều chứa đựng một thông điệp duy nhất: Đừng bao giờ quên ơn những người đã ngã xuống. Bà muốn dùng những năm tháng cuối đời mình để bắc nhịp cầu lòng biết ơn cho thế hệ trẻ. Bà chính là người giữ lửa, nhắc nhở chúng tôi rằng tình yêu quê hương không phải là điều gì xa vời, nó nằm ngay trong cách ta nỗ lực sống tốt mỗi ngày.Nhìn vào bà, tôi thấy mình nhỏ bé nhưng cũng thấy mình đầy sức mạnh. Những nỗ lực của tôi chẳng thấm tháp gì so với những năm tháng gánh than, những ngày đêm bám đường của bà. Nhưng đó là cách tôi trả ơn. Tôi cố gắng vì bà, vì gia đình, và vì sự hy sinh của cả một thế hệ anh hùng mà bà là đại diện ưu tú nhất.

Bà Đinh Thị Lưu, người bà kính yêu của tôi, chính là tấm gương sáng nhất về sự mạnh mẽ và dũng cảm. Tôi sẽ luôn cố gắng là mầm non tương lai vững chãi nhất, dùng tri thức và sức trẻ của mình để xây dựng đất nước, để những trang văn của bà ngày xưa không bao giờ bị bỏ dở nửa chừng, mà sẽ tiếp tục được viết tiếp bởi sự thành công và lòng tự hào của con cháu. Bởi tôi biết, chỉ khi mình thành công và sống có ích, đó mới là sự bù đắp lớn nhất dành cho đôi vai gầy của bà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn