Một thời "hoa lửa" trên mặt trận thông tin liên lạc
Trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một lực lượng không chỉ đưa, nhận thư mà còn là những người lính tiên phong dẫn đường cho cán bộ ra vào căn cứ. Họ chính là những người lính giao bưu, luôn vượt qua mọi gian khổ, sẵn sàng chấp nhận mọi hy sinh để đảm bảo “mạch máu” thông tin liên lạc luôn thông suốt.
Chiến tranh đã qua đi gần nửa thế kỷ, nhưng trong tâm trí của bà Khấu Thị Nhung (68 tuổi), quê ở xã Bình Khương (Bình Sơn), ký ức về những năm tháng gian khổ luồn rừng, lội suối đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển công văn, thư từ phục vụ cách mạng vẫn còn vẹn nguyên như mới vừa hôm qua.
“Đó là những năm tháng mà cán bộ, chiến sĩ giao bưu trạm B4 (Minh Long) chúng tôi đi bộ liên tục trong rừng bất kể ngày đêm. Rừng núi hiểm trở, bao la, nên dù gùi công văn, kiện hàng nặng mấy mươi ký trên vai, nhưng chúng tôi cứ thế leo hết con dốc này là đến con dốc khác, lội hết suối này đến suối khác. Cực nhất là vào mùa mưa, vừa gùi thư, vừa đi bộ dưới cơn mưa rừng lạnh cắt da cắt thịt. Gặp lũ quét, gặp thú dữ... vốn đã trở thành những chuyện rất đỗi bình thường với người làm công tác giao bưu”, bà Nhung bồi hồi nhớ lại.
Lặng thầm mà quả cảm, nên suốt những năm tháng chiến tranh khói lửa, đã có gần 140 cán bộ, chiến sĩ của ngành giao bưu anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Trong đó, có những tấm gương anh dũng hy sinh mà đến tận bây giờ nhiều người lính giao liên vẫn còn rưng rưng niềm xúc động khi nhắc đến. “Đồng chí Trần Quốc Hoan, chiến sĩ giao bưu huyện Mộ Đức, bị địch phục kích bắn bị thương, nhưng vẫn cố gắng bò đến hàng rào đốt cháy tài liệu trước lúc hy sinh. Đồng chí Trương Tề khi đưa cán bộ từ cơ sở lên tỉnh, trên đoạn đường hành lang Tân An- Sơn Giang thường hay bị địch phục kích, đồng chí Tề đã hy sinh để số cán bộ đi sau rút lui được an toàn... Những đồng chí ấy, lúc cận kề cái chết, cũng vẫn đặt việc bảo vệ bí mật tài liệu, bảo vệ an toàn cho cán bộ mà mình dẫn đường lên trên”, bà Khấu Thị Nhung trầm ngâm.



