Cựu Thanh niên xung phong

Một thời hoa lửa -Và một đời đáng trân trọng

Có những người đi qua chiến tranh bằng những chiến công được ghi trong sử sách. Cũng có những người trở về với quê hương, lặng lẽ làm ruộng, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng phía sau sự bình dị ấy là cả một miền ký ức về một thời tuổi trẻ đã gửi lại cho quê hương, đất nước.

Thanh Hóa17/09/2026Xã Thiệu Toán (Xã Thiệu Toán)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người đi qua chiến tranh bằng những chiến công được ghi trong sử sách. Cũng có những người trở về với quê hương, lặng lẽ làm ruộng, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng phía sau sự bình dị ấy là cả một miền ký ức về một thời tuổi trẻ đã gửi lại cho quê hương, đất nước.

Đó là câu chuyện của ông Lê Xuân Nãi, người con quê Thiệu Toán, Thiệu Hóa, Thanh Hóa.

Tháng 4 năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ông lên đường tham gia Thanh niên xung phong. Khi ấy, tuổi trẻ không chỉ có những ước mơ riêng. Trước tiếng gọi của Tổ quốc, những người thanh niên quê hương đã sẵn sàng gác lại cuộc sống thường ngày để nhận nhiệm vụ.

Ông thuộc đơn vị C32-CT101 Sơn Bay Sao Vàng, địa bàn hoạt động chủ yếu tại Thanh Hóa. Công việc được giao là làm đường.

Làm đường trong những năm tháng chiến tranh không phải là một công việc bình thường. Mỗi con đường mở ra là sự góp sức của biết bao bàn tay, bao ngày tháng nhọc nhằn. Những người thanh niên xung phong đã mang sức trẻ của mình để góp phần bảo đảm những tuyến đường phục vụ nhiệm vụ của đất nước.

Từ tháng 4 năm 1965 đến tháng 12 năm 1967, hơn hai năm tuổi trẻ của ông đã gắn với màu áo Thanh niên xung phong.

Đó là những năm tháng của mồ hôi, gian lao và tình đồng đội.

Có lẽ, điều còn lại sâu sắc nhất sau chiến tranh không chỉ là những con số trong một bản khai, mà còn là những ký ức nằm lại trong tâm trí của mỗi người từng trải qua. Những người đồng đội năm xưa, những ngày cùng làm việc, cùng vượt qua khó khăn… tất cả trở thành một phần không thể tách rời của tuổi thanh xuân.

Rồi đến tháng 12 năm 1967, ông trở về quê hương.

Từ người thanh niên xung phong trên những cung đường năm nào, ông lại trở về với ruộng đồng quê nhà, tiếp tục cuộc sống của một người nông dân.

Chiến tranh rồi cũng lùi xa.

Những năm tháng tuổi trẻ cũng trở thành ký ức.

Nhưng mỗi khi nhìn lại, ta mới hiểu rằng có những điều tưởng như rất bình thường lại mang trong mình giá trị của cả một đời người. Đó là khi một người thanh niên dám rời quê hương, đem sức trẻ của mình góp vào những công việc thầm lặng vì đất nước.

Hôm nay, ông Lê Xuân Nãi đã bước qua tuổi tám mươi. Mái tóc đã bạc, cuộc sống trở về với sự bình dị của quê nhà. Nhưng màu áo Thanh niên xung phong của những năm 1965–1967 vẫn là một dấu son trong cuộc đời ông.

Bản khai hôm nay chỉ ghi vài dòng ngắn gọn:

Tham gia Thanh niên xung phong – làm đường.
Thời gian: tháng 4/1965 đến tháng 12/1967.

Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là hơn hai năm tuổi trẻ.

Hơn hai năm của một thế hệ đã sống trong những năm tháng đặc biệt của lịch sử, đã góp sức mình bằng những công việc âm thầm mà ý nghĩa.

🌺 Thời hoa lửa đã qua, nhưng ký ức không bao giờ cũ.

Xin được trân trọng những người thanh niên xung phong năm ấy – những con người đã đem tuổi xuân của mình góp vào những con đường của quê hương, đất nước.

Một thời tuổi trẻ.
Một thời gian lao.
Một thời hoa lửa.
Và một đời đáng trân trọng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một thời hoa lửa -Và một đời đáng trân trọng | Câu chuyện thời hoa lửa