Cựu Thanh niên xung phong

một thời hoa lửa vẫn còn ở lại trong ký ức

Tháng 12 năm 1973, khi đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, cô gái trẻ Hoàng Thị Hiệu, sinh ngày 07/10/1956, quê ở xã Thiệu Minh, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã rời quê hương để lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Thiệu Toán (Xã Thiệu Toán)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1973, khi đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, cô gái trẻ Hoàng Thị Hiệu, sinh ngày 07/10/1956, quê ở xã Thiệu Minh, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, đã rời quê hương để lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.

Khi ấy, cô còn rất trẻ. Tuổi thanh xuân đang ở phía trước, nhưng tiếng gọi của quê hương, đất nước đã đưa những người trẻ như cô đến với những nơi cần sức người, sức trẻ. Tạm biệt gia đình và cuộc sống quen thuộc nơi làng quê, cô bước vào một chặng đường mà sau này mỗi khi nhớ lại, đó vẫn là một trong những dấu ấn sâu đậm nhất của cuộc đời.

Cô Hoàng Thị Hiệu được biên chế vào đơn vị C507 – Đội 4205, hoạt động chủ yếu tại Như Xuân, Thạch Thành, Thanh Hóa.

https://images.openai.com/static-rsc-4/USbNVf_lcsKlPYkqXmE8OgH0xXYAjfq3OEsEb3KcW17TAxAYo2_ngIuArVEaJUfpadf9s7njKezwZgPaVsUaxIQutzYZVgHhshYbIOQJxtJ-ILVBQP-RdIQr-V4eA2iCieqHkqQ7mEXt4xD4AcYerKYXtq-r47MQT0Bn5LpIUXfJFgQKYucaWS0fEHbsoPAY?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/XnvyYnZrGzm62VgUT7QVxyPeRQGfh2oOSafxcHMYlvosbGIWwUUU_gHJIin-VJwB45dGveJRNlz1kVFSDTG0vwmGcPzoiRuOJ8oW5JezwZCMXaxXKMkTuR75dIi3V9EAttkUE_6Y_A6hQ14EAlnElilA052r2gjnoY1FJwhmXsW1QqGeSrsfO3M2nu-l1TJR?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/I_TvcWX5pGDlEx-K2tBo9RvHHsYO8UU0vx6gOL37iZ1nLbXl0lma9gmE1EboXcIwiUghwP-hKL5fOkLhNx5MpZjE6RKg4fC9mm59w7SfXLYng0KF_Og6wvPgyzHtJnQupJIAqnEhkZVppy3uE0fKPYq1JNwkjdxQrSPQucwlBk_zYcJ6JRXjq2eVUtKhPVts?purpose=fullsize

6

Những con đường in dấu tuổi xuân

Công việc của cô Hiệu và đồng đội được ghi lại giản dị trong hồ sơ: Thanh niên xung phong, làm đường.

Hai chữ “làm đường” nghe thật bình thường, nhưng phía sau đó là biết bao mồ hôi và công sức của những người trẻ. Giữa những miền đất còn nhiều gian khó, họ cùng nhau lao động, san sửa và mở những tuyến đường bằng sức người.

Mỗi ngày trôi qua là một ngày cô Hiệu cùng đồng đội gắn bó với công việc, với đơn vị và với những người bạn cùng chung một thời tuổi trẻ.

Có lẽ trong những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi, những cô gái trẻ lại nhớ về quê nhà. Nhớ mái nhà thân thuộc, nhớ cha mẹ, nhớ cánh đồng quê hương và những ngày tháng bình yên. Nỗi nhớ ấy không làm họ chùn bước, mà trở thành một phần của hành trang tinh thần để họ tiếp tục cố gắng.

Trong những năm tháng ấy, tình đồng đội cũng trở thành một điều quý giá. Những người trẻ từ nhiều miền quê gặp nhau, cùng lao động, cùng chia sẻ những khó khăn và cùng lưu giữ những kỷ niệm của một thời không thể trở lại.

Gần ba năm thanh xuân

Từ tháng 12 năm 1973 đến tháng 8 năm 1976, cô Hoàng Thị Hiệu đã có gần ba năm gắn bó với lực lượng Thanh niên xung phong.

Gần ba năm – một khoảng thời gian không quá dài trong cuộc đời, nhưng lại chứa đựng cả một phần tuổi trẻ.

Đến tháng 8 năm 1976, cô trở về quê hương. Màu áo Thanh niên xung phong khép lại một chặng đường, nhưng những kỷ niệm về đơn vị, đồng đội và những ngày làm đường vẫn theo cô trở về.

Từ đó, cô tiếp tục làm ruộng tại địa phương, gắn bó với đồng đất quê nhà. Cuộc sống trở lại với những công việc bình dị của người nông dân: quanh năm chăm lo ruộng đồng, vun vén gia đình và xây dựng cuộc sống trên chính quê hương mình.

Những năm tháng làm thanh niên xung phong dần lùi xa theo thời gian, nhưng ký ức về tuổi trẻ vẫn còn nguyên giá trị.

Một thời hoa lửa không thể nào quên

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày cô gái trẻ Hoàng Thị Hiệu rời quê lên đường.

Ngày ấy, cô có tuổi trẻ. Có sức khỏe. Có niềm tin. Và có những người đồng đội cùng nhau đi qua những năm tháng gian khó.

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường ấy, những gì còn đọng lại không chỉ là những tháng năm được ghi trên giấy tờ, mà còn là một miền ký ức về tuổi thanh xuân đã dành cho nhiệm vụ chung.

Từ cô gái trẻ năm 1973 đến người phụ nữ gắn bó với ruộng đồng quê hương sau năm 1976, cuộc đời cô là một câu chuyện giản dị về một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng những công việc thầm lặng.

Không phải ai cũng có một tuổi trẻ được ghi dấu trên những con đường.
Không phải ai cũng có những năm tháng thanh xuân gắn liền với hai chữ “Thanh niên xung phong”.

Cô Hoàng Thị Hiệu và những người đồng đội năm xưa đã có một thời tuổi trẻ như thế.

Tháng 12 năm 1973 – tháng 8 năm 1976.
Gần ba năm trên những cung đường gian khó.
Gần ba năm của tuổi xuân, tình đồng đội và sự cống hiến.

Thời gian đã đi qua, nhưng một thời hoa lửa vẫn còn ở lại trong ký ức – như một câu chuyện đẹp để con cháu hôm nay biết trân trọng những năm tháng bình yên mà mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn