Bài viết

MỘT THỜI KHÓI LỬA

Hôm nay e xin phép được kể lại câu chuyện mà em được nghe từ một người ông của em, ông Hoàng Ngọc Kiểm. SN 21/11/1948 .Hiện nay ông đang sinh sống tại Thôn Nam Minh Lệ, Xã Nam Gianh, Tỉnh Quảng Trị.

Quảng Trị20/01/2026hoàng lê duẩn (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện ông kể là câu chuyện thời chiến tranh khói lửa, nơi mà tuổi trẻ của ông Hoàng Ngọc Kiểm và bao đồng đội đã gửi lại giữa rừng sâu, núi thẳm.

Ngày ấy, ông cũng chỉ trạc tuổi ba, mẹ của các con bây giờ thôi. Vai còn gầy, tay còn run khi lần đầu cầm súng. Nhưng trong tim ai cũng chung một điều: đất nước phải được yên bình. Bom đạn nổ suốt ngày đêm, mặt đất rung lên, bầu trời đỏ lửa. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, cả tiểu đội nằm ép mình trong hầm, nghe tiếng máy bay gầm trên đầu mà chỉ biết nắm chặt tay nhau, thì thầm: “Cố lên, rồi sẽ qua…”

Ông còn nhớ như in những lần hành quân xuyên rừng. Gạo cạn, nước thiếu, mỗi người chỉ có vài nắm cơm vắt, chia nhau từng ngụm nước suối. Có đồng đội bị thương, anh em thay nhau cõng, dù bom vẫn nổ phía trước. Có những người đã nằm lại mãi mãi, chưa kịp gửi về nhà một lá thư, chưa kịp gọi một tiếng “mẹ ơi”. Mỗi lần chôn cất đồng đội, ông và anh em chỉ biết cúi đầu, thề với lòng mình rằng phải sống, phải chiến đấu thay phần của họ.

Rồi ngày hòa bình cũng đến. Khi tiếng súng ngừng vang, ông đứng lặng người, nước mắt cứ thế rơi. Không phải vì đau đớn, mà vì vui mừng… vì từ nay trẻ con không còn sợ bom, mẹ già không còn thức trắng chờ con ngoài ngõ. Ông trở về, ba lô sờn vai, thân thể đầy vết thương, nhưng trái tim nhẹ đi rất nhiều.

Giờ đây, được ngồi giữa căn nhà ấm áp, nhìn các con, các cháu cười nói, ông mới thấy mọi hy sinh ngày ấy đều xứng đáng. Hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của biết bao con người.

Ông kể chuyện không phải để các cháu sợ chiến tranh, mà để biết trân trọng hòa bình, biết yêu thương nhau hơn, sống cho tử tế, cho xứng đáng với những người đã không thể trở về.

Hãy sống sao cho đất nước này mãi yên bình, để chiến tranh chỉ còn là câu chuyện ông kể bên mâm cơm chiều…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn